Lan Phố Núi

Lan Phố Núi

Postby Nguyentumy » Mon Dec 15, 2008 8:49 pm

Lan Phố Núi .


Chiếc xe cũ kỹ vòng theo con dốc cao. Ọc ạch, mệt mỏi. Anh lơ đeo tòng teng ở đuôi xe, gân cổ lên rên ư ử: “Thành phố nào nhớ không em …” như đập vào tai của đám hành khách đang bị nhét như cá hộp trong xe. Cứ mỗi lần đến đoạn: “Thành phố nào vừa đi đã mo…o…ỏi… ư…ư …” anh ta lại luyến láy cứ làm như trên đời này chỉ có mình anh và Chế Linh mới biết luyến láy chữ “mỏi” đó không bằng. Bà hành khách mập béo bên cạnh tìm cách bắt chuyện sau khi đã đánh một giấc no nê trên vai tôi, một thằng người chỉ toàn xương với da, lại bị cuộc tình dở dang nhéo đi bớt đi vài kí lô vì buồn phiền. “Cậu lên đây để làm gì?” Ừ! cũng chẳng biết tôi lên đây để làm gì nữa. Như buổi sáng hôm qua. Ngẩn ngơ cầm tờ công lệnh trong tay. Nhìn bộ mặt làu nhàu của Xếp mà tặc lưỡi. Cũng nên rời khỏi thành phố này một thời gian. Rời khỏi cái màn hình vi tính ngày nào cũng phải dán mắt vào đó ít nhất tám tiếng. Rời khỏi cái điện thọai cứ ré lên từng cơn vào lúc chập choạng tối cộng thêm vài lời vòi vĩnh của người yêu bé nhỏ. Toàn là yêu sách như thể nàng vốn sinh ra chỉ để làm hoàng hậu. Cuộc tình Trương Chi - Mỵ Nương của thế kỷ 21 cũng chẳng khá hơn chuyện ngày xưa là mấy. Mỵ Nương vẫn phơn phởn môi son má phấn phóng Dylan vù vù trong thành phố. Nhơn nhởn, tươi mát. Còn chàng Trưong Chi thì ngồi bẹp dúm, làu nhàu trên chiếc xe thồ này mong quên đi mối tình chưa được một lần lãng mạng dìu em đi giữa trời mênh mông.

Anh phụ lái vỗ đùng đùng vào hông xe. Tới rồi nghe bà con. Cửa mở ra thả xuống một đám hành khách rũ rượi, phờ phạc. Hành lý của tôi chẳng có gì nhiều. Chiếc va ly nhỏ để mấy bộ quần áo và vài quyển sách. Nói tên nơi mình muốn tới với anh phu xe ngựa. Ngồi yên trên băng ghế sau xọc xạch theo nhịp bước của chú ngựa già, bỗng nhiên tôi cảm thấy lòng thanh thản lạ. Quanh cảnh chung quanh không đến nỗi tệ hại như tôi tưởng. Đồi núi xa xa thấp thoáng dưới màn sương. Những căn nhà rải rác bên đường bé nhỏ hẳn đi giữa những hàng cây cao vút. Khi đi ngang qua chiếc cầu đang xây dở dang. Nhìn xuống dòng nước trong xanh bên dưới. Ánh sáng còn lại của buổi chiều tà ném xuống mặt nước thành những vì sao nho nhỏ, lấp lánh chói loà. Có một mùi hương thoang thoảng đâu đây. Ngọt ngào đến dễ chịu. Anh phu xe chỉ xéo qua bên chân cầu. Một vườn lan nằm cuối con dốc …

Phải mất mấy ngày sau, tôi mới thực sự vào việc được. Bù đầu gạch gạch, vẽ vẽ ban đêm. Lang thang dưới chân cầu ghi ghi, chép chép ban ngày. Càng dấn sâu vào tôi càng nhận mình rõ là dở hơi khi không đi vác vào thân cái công trình dở dang này. Anh chàng kỹ sư thiết kế trước quả là một tay bê bối. Tôi lôi ra được bao nhiêu là kiếm khuyết trên cái đồ án xây dựng cuả anh ta. Nghe nói anh chàng đã bị kéo về sở, đang chờ xử lý vì dính vào một vụ bê bối nào đó.

Nơi tôi ở không xa chiếc cầu này lắm. Mỗi buổi tối mệt mỏi tôi thích lang thang ra chân cầu ngồi ngắm ánh trăng lung linh soi bóng bên dòng nước và nghe mùi hương lan thoang thoảng bay quanh. Đó là lúc dễ chịu nhất trong ngày. Đam mê công việc như cuốn hút tôi vào những bận rộn. Tôi lăn xả vào công trình với một nhiệt tình tưởng như đã mất từ lâu lắm rồi. Nhìn những nụ cười chân chất, những ánh mắt hiền hòa của người dân miền núi đặt hết tất cả những ước vọng của họ lên chiếc cầu đang xây. Tôi tự nhủ lòng. Sự lừa dối có thể đến trong giây phút nhưng mặc cảm tội lỗi vẫn kéo dài. Có khi cả một kiếp người. Tôi không thể lừa dối những con người chân chất này được. Tôi tỉ mỉ, xét nét khi kiểm tra công trình như một bà mẹ chồng khó tính. Đôi khi tình cờ thấy bóng mình bên dòng nước, tôi chợt giật mình vì thấy mình có một bộ mặt làu nhàu giống hệt Xếp!

Rồi công việc cũng trôi qua êm ả. Chiếc cầu đã hoàn thành. Bây giờ là lúc tôi có thể hưởng thụ khoảng thời gian còn lại trước khi trở về cái thành phố đầy bụi bặm kia. Quyết định ghé thăm vườn lan đã bao lần bị trì hoãn vì bận rộn. Sáng nay mang tâm trạng trống rỗng của một ngày cuối tuần rảnh rỗi. Tôi lang thang theo con dốc đi xuống vườn lan. Ngôi nhà nằm cô độc gìữa khu vườn. Kiểu xưa. Lạnh ngắt. Quanh nhà cỏ mọc ẩm ướt. Vài bóng người thấp thoáng bên những giò lan trông cũng cũ kỹ như cảnh vật chung quanh. Tôi lang thang ngắm những chậu lan còn lấp lánh sương đêm. Dắt tôi đi trong vườn, bõ già chậm rãi giải thích cặn kẽ cách trồng lan, nuôi lan. “Nuôi lan phải nâng niu, phải thương yêu, quý trọng. Nếu bị bỏ rơi nó sẽ chết trong buồn tủi.” Nghe giọng nói của ông, nhìn bàn tay gầy guộc nâng nhẹ từng cánh hoa mỏng manh, tôi biết ông có đam mê diệu kỳ với loại hoa hiếm quý này. Cả một thế giới đầy hương sắc trong ngôi vườn bé nhỏ. Lan Tiểu Hồ Điệp có những cánh nhỏ xíu vàng ươm như những cánh bướm bay chập chờn trong nắng. Ngọc Lan trắng muốt thon thả, dịu dàng như bàn tay cô gái mười tám. Phong Lan kiêu sa quý phái vươn cánh rực rỡ khoe sắc dưới ánh nắng ban mai. Biết tôi là người xây dựng chiếc cầu, ông tặng tôi một giỏ lan vàng có sắc tím lấp lánh giữa nhụy. Chưa bao giờ tôi nhìn thấy một giỏ lan đẹp như vậy. Lúng túng cầm tiền trong tay mà không dám ngỏ ý. Có những tấm lòng không thể trả bằng tiền được.

Về đến nhà, tôi treo giỏ lan ngay bên cửa sổ bàn làm việc. Đêm đến, nhắm mắt chập chờn trong mộng mị tôi lại thấy mình đi trong một rừng lan. Giật mình tỉnh giấc. Qua ánh trăng soi bên khung cửa, tôi thấy có một bóng người thấp thoáng ngoài chân cầu. Khoác vội vào người chiếc áo ấm. Tôi chạy vội xuống con dốc trơn trượt vì chợt nhớ ra, chiều nay anh bảo vệ lơ đãng chưa rào lại hàng chắn vùng nguy hiểm. Lỡ bước có thể xảy ra tai nạn chết người. Tôi băng qua góc chân cầu, nghe tiếng la của mình vang dội trong đêm vắng. Chiếc bóng quay lại. Thì ra là một cô gái. Đẹp. Mong manh. Dưói ánh trăng nhìn nàng trong suốt như một mảnh pha lê. Tôi đứng sững trong giây lát. Mùi hương lan lại thoang thoảng đâu đây cho tôi một cảm giác mênh mông, chập chờn khó hiểu. Lắc mạnh đầu. Tôi bực bội sẵng giọng: “Đêm tối cô đi ra đây làm gì? Trượt chân té xuống dưới chỉ có chết thôi!” . Cô gái nhìn tôi mỉm cười, giọng nói của nàng nhẹ như hơi thở: “Anh đừng lo, em đã trượt chân một lần rồi. Không bao giờ té nữa đâu.” Hừ! Lại gặp phải dân lý sự cùn, tôi gắt: “Đưa tay đây, tôi dắt lên.” Nắm bàn tay nàng lạnh buốt trong tay, nhẹ mênh mông mà tôi không dám nắm chặt chỉ sợ tan vỡ đi một cái gì quý giá. Cởi cái áo ấm đang mặc khoác lên vai cô gái, tôi làu bàu - lại như một bà mẹ chồng khó tính - “ Cô không chết vì đuối thì cũng chết vì lạnh thôi !”. Nàng nhìn tôi cười lấp lánh. Nhưng đôi mắt sao u ẩn kỳ lạ! Về nhà, tôi pha cho nàng một ly trà nóng còn cẩn thận thêm vào vài lát chanh xắt mỏng. Còn cho mình một ly cà phê đậm đặc. Nhìn cô gái ngồi bên cửa sổ bé nhỏ hẳn trong cái áo khoác to xù. Chợt bật cười. Nàng nheo mắt: “Trông em kỳ lạ lắm phải không?” Tôi thật thà: “ Ừ! Con gái đêm hôm khuya khoắt lang thang một mình không sợ ma à!” .Nàng khẽ lắc đầu: “Ngày trước em cũng sợ, bây giờ thì hết rồi!” Lại cái kiểu nói anh hùng rơm cùa mấy cô có chút cá tính mà tôi vẫn thường gặp. “Thôi uống xong ly trà cho ấm người rồi tôi đưa về, kẻo ông bà cụ thấy mất bóng lại mắng cho.” Nàng lại mỉm cười nhìn tôi. Sao nàng hay mỉm cười thế nhỉ!

Hai đứa đi xuống con dốc về phía vườn lan. Mảnh trăng sáng lấp lánh như vỡ ra dưới bước chân của nàng. Khi đi ngang qua chiếc cầu, nàng chỉ cho tôi mỏm đá lớn bên dòng sông: “ Ngày xưa em hay ngồi đây đợi trăng lên.” Tôi tò mò: “Ngồi một mình ?” Nàng lắc đầu buồn bã: “Với một người.” Tôi hiểu phần cuối của câu chuyện nên không hỏi thêm nữa. Đến cổng vườn lan, nàng ngước nhìn tôi xa vắng: “ Anh về đi, có thể mình sẽ không còn dịp gặp nhau nữa.” Tôi nắm lấy tay nàng. Bàn tay vẫn lạnh như sương đêm. Chợt hoang mang ngây ngất. Nàng quay bước lẫn vào trong vườn lan. Biến mất như một chiếc bóng. Nhẹ nhàng. Trong suốt. Tôi giật mình chợt nhớ mình chưa hỏi tên nàng.

Sáng hôm sau, tôi tỉnh giấc vì ánh nắng chiếu thẳng vào mặt. Ly cà phê đen đậm đặc tối qua vẫn làm tôi ngủ vùi mê mệt. Ngoài kia, có vài con bướm lao xao trên giỏ lan treo bên cửa sổ. Trong nhà ngào ngạt mùi hương lan, tất cả những búp non đã hé nở. Cánh hoa vàng màu mật đẹp óng ánh trong suốt như cô gái tôi gặp đêm qua. Ở trên bàn ly cà phê tối qua tôi đã uống can. Còn ly trà chanh dành cho nàng vẫn còn đầy. Lạnh buốt.

Chọn bộ quần áo tươm tất nhất, khác hẳn với vẻ lèng phèng thưòng ngày. Tôi đi xuống vườn lan thăm nàng. Trời chợt âm u, có những đám mây kéo qua ngang chiếc cầu. Đen thẫm. Ẩm ướt. Kéo cao cổ áo che bớt hơi gió lạnh buốt. Chiếc áo dạ tôi đã khoác cho nàng đêm qua, sáng nay tôi cố ý mặc lại để còn được ngửi hương tóc nàng vương vất.

Đẩy cánh cửa cổng rào cọt kẹt, hoen rỉ. Gặp người bõ già hôm trước. Lúng túng tôi hỏi thăm nàng. Ông cụ nhìn tôi lạ lùng buồn bã, rồi đi vào trong nhà. Lát sau ông trở ra trên tay cầm một tờ báo địa phương in hình một cô gái có cặp mắt sâu thăm thẳm: “ Có phải đây là người cậu găp tối qua không? Nó là cháu gái của già đó.” Những hàng chữ trong trang báo chợt nhoè đi trước mắt tôi. Những hàng chữ nói về một cô gái mười tám tuổi, bị chết đuối dưới chân chiếc cầu làm dở dang mấy tháng trước. Đó là chiếc cầu mà tôi vừa hoàn thành ngày hôm qua…


Nguyên Tú My

Copyright©nguyentumy.wordpress.com2009
Nguyentumy
 
Posts: 9
Joined: Mon Dec 15, 2008 8:39 am

Return to Văn

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 0 guests

cron