Thương nhớ Ngọc Lan

Thương nhớ Ngọc Lan

Postby Nguyentumy » Mon Dec 15, 2008 8:50 pm

Thương nhớ Ngọc Lan


Người ta gọi tên căn nhà tôi ở là nhà Ngọc Lan vì trước sân nhà có một cây Ngọc Lan thật to, thân cao thẳng đứng trổ lá xum xuê. Đến mùa hoa nở, những bông hoa líu ríu xoè cánh trắng xoá tỏa hương thơm khắp con ngõ nhỏ. Ngọc Lan có một mùi hương thật dịu dàng, trong trẻo khiến người đi qua cũng phải thấy lòng xao xuyến. Chỉ cần đặt vài bông hoa trong nhà là có thể cảm được mùi hương thanh khiết thoang thoảng khắp nhà rồi. Ngày lễ chùa, thỉnh thoảng có thấy vài rổ hoa bán rong trước sân chùa, người ta chưng Ngọc Lan trên một cái đĩa sứ đặt lên bàn thờ làm hoa cúng vì mùi hương thanh tao của loài “vương hậu chi hoa” này. Ở cuối xóm, có nhà cũng trồng một cây Hoàng Lan rất lớn nhưng lại không được yêu chuộng bằng. Hai loại hoa này khá giống nhau về hình thức. Cũng là loại cây thân to trổ hoa mỏng manh nhiều cánh. Hoàng Lan có màu vàng nhạt nhưng mùi lại hơi gắt, cánh hoa cũng kém vẻ thanh tao hơn. Có lẽ vì thế nên Hoàng Lan không được chuộng bằng Ngọc Lan chăng. Hay ví von hơn nữa, cả hai loại hoa cũng đầy hương sắc “mười phân vẹn mười” như nàng Vân và nàng Kiều nhưng người ta vẫn yêu cái nét thanh lịch của Kiều hơn Vân đấy sao?

Người yêu hoa muốn hưởng được hết mùi hương ngọt ngào của Ngọc Lan hãy đợi những đêm trăng sáng. Ánh trăng soi vằng vặc xuống sân nhà. Lung linh qua kẽ lá Ngọc Lan nép mình trong vòm lá ướt đẫm trăng đêm lan toả mùi hương ngọt ngào quyến rũ. Lúc ấy được ngả mình trên chiếc ghế dựa, bên cạnh là một bình trà ướp hoa ngâu, vài phong bánh đậu xanh... Và nếu có được một người bạn tri kỷ ngồi bên cùng thưởng thức cái đẹp của đất trời thì còn gì bằng. Nếu ai đã từng yêu nhạc Dương Thiệu Tước không thể nào không biết đến bài “Ngọc Lan” của ông.

Ngọc Lan
giòng suối tơ vương
mắt thu hồ dịu ánh vàng.

Ngọc Lan
nhành liễu nghiêng nghiêng
tà mấy cánh phong
nắng thơm ngoài song.

Nét thắm tô bóng chiều,
giấc xuân yêu kiều,
nền gấm cô liêu.

Gió rung mờ suối biếc,
ý thơ phiêu diêu!

Ngón tơ mềm chờ phím ngân trùng,
mạch tương lai láng.
Dáng tiên nga giấc mơ nghệ thường lỡ làng.

Ngọc Lan giọng ướp men thơ,
mát êm làn lụa bông là.

Ngọc Lan trầm ngát thu hương.
Bờ xanh bóng dương phút giây chìm sương.

Bông hoa đời ngàn xưa tới nay.
Rung nhạc đó đây cho đời ngất ngây,
cho tơ trùng đờn hờ phím loan.

Thê lương mây nước sắt se cung đàn.
ôi tâm hồn nghệ sĩ chìm trong sương thắm.

Nhớ phút khuê ly, hôn mê tuyết hoa

Ngọc Lan.

Mờ mờ trong mây khói,
men nồng u ấp duyên hững hờ
dần dần vương theo gió,
tơ lòng dâng bao cung thương nhớ ...



Có những đêm tôi đã mơ về Ngọc Lan như thế. Giấc mơ được trở về căn nhà xưa dưới bóng cây xanh mát với những kỷ niệm êm đềm xa xưa. Thương nhớ hương Ngọc Lan hay thương nhớ quê nhà da diết quá đến nỗi có người phải đi tìm bằng được một cành Ngọc Lan héo hon để trồng trước sân nhà. Ngày cây nở đoá hoa đầu tiên cả nhà xúm xít ngắm nghía, mượn qua mùi hương thoang thoảng để che dấu nỗi nhớ quê nhà se sắt. Để mỗi lần có dịp thăm hỏi ai đó rằng, cây Ngọc Lan ngày xưa có còn không?

Mùa mưa ở nơi ấy đang đến. Ngọc Lan không còn nở hoa nữa. Mảnh vườn nhỏ năm xưa đã được thay bằng một căn nhà khang trang, rộng rãi hơn. Biết làm sao được khi một mảnh đất trồng hoa giờ đã trở thành xa xỉ. Ngẫm đến đây rồi chỉ muốn khép bớt nỗi lòng đam mê lại mà thôi. Đã xa rồi, Ngọc Lan thương nhớ ơi...


Nguyên Tú My

Nhạc nền: http://www.trunghocnguyendu.com/ysb/mus ... e_w32.html
Nguyentumy
 
Posts: 9
Joined: Mon Dec 15, 2008 8:39 am

Return to Văn

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 0 guests

cron