Hillary, nàng ơi...

Hillary, nàng ơi...

Postby Nguyentumy » Mon Dec 15, 2008 8:51 pm

Hillary, nàng ơi...


Buổi sáng thứ Bẩy, tại National Building Museum, thủ đô Washington, bà Hillary Clinton đã chính thức tuyên bố chấm dứt chiến dịch tranh cử trong cuộc chạy đua vào nhà Trắng và lên tiếng kêu gọi ủng hộ ứng cử viên trẻ tuổi của đảng Dân chủ Thượng Nghị Sĩ Barack Obama trong cuộc bầu cử Tổng Thống sắp tới.

Trong bài diễn văn ngắn gọn của bà trước hơn một ngàn ủng hộ viên có một câu làm cho tôi phải ngẫm nghĩ mãi: “Life is too short, time is too precious, and the stakes are too high to dwell on what might have been,” Nhìn người phụ nữ 60 tuổi tươi cười, bình thản từ giã những ủng hộ viên của mình mà tôi không khỏi thoáng chút ngậm ngùi. Không biết đây là nỗi ngậm ngùi cho sự dừng bước của bà hay là nỗi ngậm ngùi cho sự thất vọng của những nguời phụ nữ đang mong chờ một sự thay đổi mới. Một nữ Tổng Thống đầu tiên của Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ.

Có nhiều bình luận sau đó nói về sự thất bại của bà. Họ nói nhiều lắm, có người còn pha chút bông đùa, nếu Hillary chịu thay những bộ quần áo cứng ngắc hay mặc bằng những cái skirt trông thướt tha nữ tính thì cơ hội thắng cử sẽ dễ dàng hơn! Câu nói này nhằm mục đích phê bình sự cứng rắn, thiếu nữ tính của bà. Phải nhìn nhận, bà là một người phụ nữ giỏi, thông minh. Hình như cái ưu điểm giỏi và thông minh của một người phụ nữ đã không được giới đàn ông ủng hộ cho lắm. Họ dễ dàng chấp nhận một người đàn ông có tham vọng quyền lực như một điều tất yếu, nhưng họ không thể “chịu được” sự cứng cỏi cương quyết của một người phụ nữ, nhất là một người phụ nữ đã có gia đình trên chính trường.

Nếu người phụ nữ độc thân Condoleezza Rice đã từng được khen hết lời về một đôi giầy boots cô đi trông thật “sexy” khi ngồi làm việc với các đấng mày râu. Hay phu nhân Laura Bush được bình chọn là một “perfect wife” vì bà luôn có vẻ dịu dàng khi đứng sau lưng Tổng Thống Bush thì những lời chỉ trích về tham vọng nữ Tổng Thống của Hillary có thái quá hay không?

Cách đây “vài” chục năm, khi tôi chân ướt chân ráo bước vào ngôi trường mới. Được vài hôm thì nghe các bạn học nữ than phiền về sự thua thiệt, phân chia nam nữ của phe nam sinh trong lớp. Giải quyết vấn đề lúc đó đến với tôi thật là đơn giản. Đến ngày bầu cử ban Chấp hành lớp thì nhất quyết không bầu bán chi cả cho bọn con trai. Phe ta chỉ bầu cho phe ta! Kế hoạch “đảo chánh” của tôi tan cái vèo theo chiều gió, vì số lượng con gái lớp tôi chỉ bằng 1/3 số học sinh trong lớp. Chuyện bầu bán rồi cũng không đi đến đâu. Đó là một chuyện nhỏ trong một môi trường nhỏ.

Trở lại câu chuyện ngày nay, với con số 18 triệu phiếu bầu cũng không giúp được một người phụ nữ của một đất nước nổi tiếng về tự do nhân quyền vượt qua được bức tường bảo thủ kiên cố để tiến vào nhà Trắng. Thật lạ lùng, đã trôi qua khá nhiều năm mà bây giờ tôi vẫn còn thấy cảm giác hụt hẫng của ngày nào, như buổi sáng hôm qua ngồi nghe Hillary tuyên bố chấm dứt chiến dịch tranh cử của bà.

Buồn quá. Tháng Mười Một năm nay ai có muốn bầu bán gì thì cứ việc. Tớ nghỉ chơi!


Nguyên Tú My
Nguyentumy
 
Posts: 9
Joined: Mon Dec 15, 2008 8:39 am

Return to Văn

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 0 guests

cron