Trời ngập nắng. Cái nóng giữa trưa gay gắt như thiêu như đốt. Ông mặt trời đỏ ké nằm ngay trên đỉnh đầu khó chịu, bứt rứt. Không một cơn gió, không một đám mây đi qua. Cứ như tụi nó đang rủ nhau trốn biệt ở một nơi nào đó xa xôi lắm. Căn nhà bé xíu bên hông ngôi đình cũ được che tạm bợ bằng miếng tôn rách càng nung thêm cái nóng đổ lửa lên đầu của những người sống trong nhà.
Mà nhà có ai đâu nhiều. Một ông già và thằng nhỏ gọi ổng bằng Ngoại. Không biết cha mẹ nó là ai. Chỉ biết có một ngày ông già sửa xe đạp sống đơn độc bên ngôi đình cũ ẵm về chái lều ọp ẹp của mình một đứa bé còn đỏ hỏn trong tay. Tối đến thằng nhỏ ngoặt nghẹo khóc oe oe từng tiếng đứt quãng. Nửa đêm bà hàng xôi bắp phải bò dậy xách cái đèn dầu tù mù qua gõ vào tấm vách hỏi thăm. Từ đó, sáng nào bà cũng đưa cho ông già một lon gui gô đựng đầy nước chắt dẻo quánh từ nồi hầm bắp nếp nấu xôi của bà. Thằng nhỏ vậy mà dễ nuôi. Chỉ cần cho mấy muỗng đường vào lon nước bắp cho bú thế sữa mà nó vẫn lớn vùn vụt. Bà con chòm xóm gọi nó là thằng Lượm, riết rồi thành tên. Nhỏng qua nhỏng lại thằng nhỏ còn cầm bù lon, mỏ lết chạy lon ton bây giờ nó đã biết phụ Ngoại ngồi sửa xe đạp ngoài đầu xóm rồi đó.
Khu xóm nó ở nghèo lắm. Những dãy nhà nhỏ xíu sát vách nhau được che tạm bợ bằng những tấm gỗ tạp, những miếng tôn sét, thùng cạc tông. Thứ gì đem che được là người ta lấy đắp lên hết mấy lỗ hổng nhìn loang lỗ như bộ quần áo của thằng nhỏ mù bán vé số hay đi qua xóm mỗi chiều. Thằng nhỏ ốm tong hệt cây tăm xỉa răng. Ngày nào cũng đúng giữa trưa khi thằng Lượm đi học về bưng tô cơm ra ngồi chéo bên hiên nhà thì con chó vàng dắt thằng nhỏ mù đi qua. Trời ơi, bây lớn mà tướng nó lủ khủ như một ông già. Bộ quần áo rộng thùng thình đeo trên người gầy sạm. Chiếc gậy dò đường không bao giờ rời khỏi người nó, đeo đẳng trên tay như một biểu tượng của sự bất hạnh không thể chia lìa. Nó lầm lì ít nói. Mấy lần Lượm mon men lại hỏi chuyện làm quen, nó chỉ trả lời nhát gừng có lệ. Ngày nắng gắt, nó hay dắt con vàng ngồi nghỉ chân dưới bóng mát của giàn bầu trong góc vườn. Mới ngày nào Ngoại cắm mấy cây cọc làm giàn cho dây bầu leo mà chỉ qua một mùa mưa lá đã trổ xanh mướt. Mấy trái non mập ú lún phún lông tơ nặng triũ giàn. Hàng xóm đi qua ai cũng khen Ngoại mát tay, rồi chặc lưỡi hít hà, “Giàn bầu sai trái quá, canh bầu nấu với râu tôm ngon hết biết à nghe!”. Thằng nhỏ mù ngồi hấp háy đôi mắt đục lờ, nghiêng tai hóng nghe người ta nói mà có thấy được trái bầu, trái bí nào đâu. Lượm nghĩ bụng khi bầu chín quả nó sẽ nấu canh bầu để Ngoại ăn cho mát rồi sẽ bưng mời thằng nhỏ một tô, không ngọt xuống tới cuống họng thì thôi. Nghĩ vậy, nhưng khi đụng phải bộ mặt lầm lì chịu đựng của nó Lượm bổng thấy khớp. Ngoại hay nói “Nghèo không phải là một cái tội nhưng khinh khi cái nghèo thì tội lắm con ơi!”. Lượm chỉ sợ nó nghĩ Lượm coi thường nó, coi thường cái nghèo hèn rách rưới của nó thôi. Vậy mà đôi lần Lượm bắt gặp nó nói chuyện với con vàng, miệng lầm bầm cái gì Lượm nghe không rõ. Con vàng nằm xoài gác đầu lên chân thằng nhỏ, mắt lim dim thỉnh thoảng lại vểnh tai lên nghe ngóng rồi gừ gừ nho nhỏ trong cổ như đang nói chuyện với cậu chủ. Còn thằng nhỏ vòng đôi tay gầy guộc qua cổ con chó vuốt ve trìu mến, nét mặt nó bỗng trở nên sáng rỡ không còn cái vẻ khắc khổ, buồn bã hàng ngày. Lượm chợt nhận thấy trong cái tận cùng của sự cô đơn người ta cần biết bao tình yêu thương đùm bọc ngay cả khi nó không đến được từ tình đồng loại. Có lần Ngoại nhìn thấy nó rồi móc túi đưa tiền cho Lượm biểu chạy theo mua tấm vé số. Tối về Lượm nằm trằn trọc cả đêm, nhắm mắt chập chờn chỉ mơ thấy thằng nhỏ mù và những tấm vé số đầy màu sắc như bươm bướm bay đầy trời.
Mưa... cơn mưa của cái xứ chỉ có hai mùa nên đổ nước trận nào là ra trận đó. Buổi chiều mây đen kéo đến giăng kín một góc trời xám xịt. Gió xao xác cuộn tròn theo những chiếc lá, rác rưởi trên đường. Người lớn nhìn trời lắc đầu ngao ngán, giọng rầu rầu: “Mưa như vầy còn buôn bán, làm ăn được gì hở trời!” rồi lụi hụi đi lấy thau, sô để chuẩn bị hứng nước dột. Chỉ có lũ trẻ là khoái chí ngấm ngầm trong bụngvì không phải đến trường học hay đi phụ cha mẹ kiếm ăn. Những người đi đường vội vã tất tưởi trong cơn gió mong kịp về nhà khi trận mưa chưa đến. Có vài giọt lất phất rơi trong trời chiều làm nhẹ đi cái nóng oi ả của ban trưa còn vương vất. Quán thịt cầy ngoài đầu đường đã có khách ghé qua ngồi trú mưa đông đúc lắm rồi. Những khuôn mặt nhễ nhại đỏ ké vì rượu thịt, chả dồi... Ở đó là một thế giới khác biệt hẳn với cái xóm nghèo bần cùng của Lượm. Người ta ăn, người ta nói, ồn ào vui vẻ giữa những đùi thịt nướng vàng ngậy, những đầu chó thui nhe răng trắng nhởn. Mỗi lần Lượm đi qua quán nó luôn cúi nhìn xuống chân hay ngó lơ ra ngoài lộ. Nó cảm thấy rờn rợn. Mùi thịt nướng từ cái lò quạt than đỏ hồng đang nhỏ mỡ ngút khói kia chỉ làm cho nó muốn ói. Nó muốn chạy nhanh qua khúc đường đó đến khi quẹo ngang vào con ngõ, ngửi thấy mùi ẩm mốc của cái xóm nghèo đã thấm sâu vào da thịt quen thuộc không rời.
Khi Lượm vừa kịp dọn hàng cho Ngoại, mưa đã bắt đầu nặng hạt. Về đến nhà chỉ trong chốt lát trời đổ mưa như trút nước. Cả cái xóm nghèo ngập nước chảy loang loáng thành dòng sông nhỏ lờ lờ đục ngầu, rác rến trôi lềnh bềnh. Lượm thích nhìn những cái bong bóng nước tự phồng lên rồi vỡ tan ra dưới làn nước như những con cá đang đớp mồi.
- Lượm ơi! Ra tắm mưa.
Thằng Còi đang đứng nhảy cởn cởn trước sân réo um sùm. Như chỉ chờ có thế, Lượm nhảy phóc xuống giường cởi phăng chiếc áo trên người phóng vội ra sân. Thằng Còi mặc trần xì có cái quần đùi xệ rún khoe những chiếc xương sườn nhô cao tưởng lần tay là có thể đếm được. Hôm trước trong giờ Khoa học Thường thức, học bài “thân thể người ta gồm có ba phần: đầu, mình và tứ chi”, tụi nhỏ cứ liếc về phía thằng Còi mà cười híc híc. Cô giáo phải gõ thước lên bàn côm cốp làm mặt nghiêm nhưng cũng không dấu được nụ cười tủm tỉm. Bộ giò của nó như hai ống sậy nhưng nhanh vô cùng. Nó có cú “ngả bàn đèn” sút gôn thần sầu quỷ khốc. Trận banh nào thiếu nó phe ta cũng chạy hụt hơi chứ chẳng chơi. Khi Lượm ra sân, tụi nhỏ đã chia phe đá bóng bùm bùm nước văng tung toé. Cả xóm vang lên tiếng la hét ồn ào của lũ trẻ xen lẫn tiếng chân lội bì bỏm trong nước lôi kéo cả người lớn cũng phải hé cửa theo dõi trận đấu “bóng nước” có một không hai. Thằng Còi bị hai thằng nhóc kèm chặt nãy giờ, chỉ chờ sơ hở nó sút một trái mở màn qua bên gôn địch. Thằng thủ môn trợt chân té chúi nhủi, trái banh bay thẳng qua đầu trong tiếng reo hò chiến thắng của lũ trẻ. Thằng Lượm chạy theo trái banh lăn vào trong chái hiên của ngôi đình, bất ngờ nhận ra thằng nhỏ bán vé số đang ngồi co ro một mình trong góc đền. Mặt nó tái mét vì lạnh, hai con mắt ngơ ngác thất thần ngẩng lên khi nghe bước chân Lượm đến gần. Nó chỉ có một mình, con chó vàng không còn bên cạnh nó. Thằng Lượm buột miệng hỏi:
- Con chó vàng của mày đâu?
Hai dòng nước mắt ứa ra từ đôi mắt mù lòa.
- Người ta bắt nó rồi!
Nói xong nó gục mặt xuống đôi tay, hai vai run run trông như một tàu lá chuối đang tả tơi trước gió. Thằng Lượm chợt thấy nghẹn nơi cổ họng, nó muốn nói một câu gì đó mà không sao nói được. Nó ngồi xuống bên cạnh vòng tay ôm lấy vai thằng nhỏ nhìn ra ngoài trời mà thấy mắt mình cũng ướt đẫm.
Mấy ngày sau không thấy thằng nhỏ mù đi qua xóm nữa. Trưa nào Lượm cũng bưng tô cơm ra bên hiên nhà ngóng nó. Ngoại hỏi:
- Sao buồn vậy con?
- Người ta bắt con chó vàng của thằng nhỏ bán vé số rồi, Ngoại à!
Ngoại thở dài:
- Sao không nói cho Ngoại biết. Chiều ra phụ Ngoại dọn hàng sớm rồi đi tìm nó nghe.
Lượm nhìn theo bóng Ngoại lững thững đi ra sân. Ánh nắng ban trưa xuyên qua giàn bầu rọi xuống mái tóc lơ thơ bạc trắng ánh lên những tia sáng vàng rực. Lượm bỗng thấy Ngoại giống hệt ông Bụt trong những chuyện cổ tích mà cô giáo nó hay kể, bao giờ cũng bắt đầu bằng hai chữ “Ngày xưa...”. Lượm mỉm cười nghĩ thầm, ngày mai nó sẽ vào lớp và nói với cô rằng: “Không phải chỉ ngày xưa mới có chuyện cổ tích đâu, ngoài đời thường cũng có những chuyện cổ tích rất hay nếu chúng ta vẫn còn muốn kể.”