và chuyến đò ấy đã gắn liền với cuộc đời của Nhiên như những mái chèo của ông lái
đò.  Quen thuộc theo từng con nước.  Cuộc sống của người dân bên này dòng sông
trôi bình thản hiền hòa như con nước vỗ về những bông hoa lục bình tím buồn ngăn
ngắt.

Bình.  Nhưng mẹ sợ rồi cuộc đời lại nổi trôi không biết đi về đâu như cánh hoa tím
chơ vơ, nên chọn tên Nhiên.  Có nghĩa là hồn nhiên đó.  Mà Nhiên thấy mình có chút
hồn nhiên nào đâu.  Nhà nghèo.  Con đông.  Nhiên nghiễm nhiên  trở thành bà mẹ trẻ
trông coi đàn em lút cút.  Buổi sáng đi học.  Chiều về tóc bới tó, quần săn tới đầu gối,
làm đủ mọi chuyện từ trong nhà ra ngoài ngõ.  Con gái đương thì mà hai bàn tay thô
ráp.  Mẹ cứ nắm lấy tay Nhiên mà xót xa hoài.  Còn Nhiên chỉ cười, mẹ ơi cuộc đời
đâu chỉ gói trong một cái tên.  Mà Nhiên nói thật lòng đó.  Nhìn quanh những đứa bạn
của Nhiên mà xem.  Con Hồng Phúc học hết phổ thông.  Có người mai mối lấy ông
chồng Đài Loan còn lớn tuổi hơn tía nó.  Về thăm nhà hột xoàn đeo lóng lánh.  Ai cũng
khen nhà nó có phước.  Mà sao Nhiên thấy mặt nó buồn ruời rượi.  Nhiên biết nó yêu
anh bạn cùng lớp, chỉ vì nghèo mà không dám đến với nhau.  Ngày cưới nó mặc chiếc
áo xoa rê trắng, trắng như màu tang.  Bước chân xuống đò nó ngoái lại nhìn Nhiên.
Đôi mắt buồn ngơ ngác.  Dòng sông tiễn đưa thời con gái của nó trôi qua một bến
khác.  Xa lạ, lạnh lùng.....Cuộc đời đâu chỉ gói trong một cái tên.

Nhiên ghét cay ghét đắng.  Suốt ngày chỉ thấy đứng xớ rớ trước mấy quán bia ôm.  
Đợi Nhiên đi học qua là rà rà xe máy theo sau lải nhải : “ Cô ơi, cô lấy chồng đi cô...”
mà Nhiên chỉ muốn đập cho nó một cái lọt xuống ruộng luôn cho rồi.  Hứ ! Cái thứ
giun đất chứ Long với Phượng gì trời ! Vậy mà mấy bữa trước, bà chủ còn cho người
đem bánh trái tới nhà Nhiên dạm hỏi nữa chớ. Bà mối miệng đánh son đỏ chét như con
két của chú Tàu bán chạp phô ngoài chợ...Mặc bộ đồ nhiễu bóng lưỡng.  Miệng sang
sảng nghe muốn lủng cái lỗ tai.  Cô hai chịu ưng cậu chủ đi là phước đức trời cho.  
Con gái học làm chi cho khổ.  Cô giáo gào khàn nước miếng nghèo cũng vẫn nghèo.  
Làm bà chủ tiệm vàng có sướng hơn không ? Nhiên nằm lì trong buồng không ra, tím
gan tím ruột.  Mẹ vẫn kiên nhẫn nhỏ nhẹ.  Cháu còn đang đi học chưa nghĩ đến
chuyện chồng con.  Chỉ có lũ em Nhiên là háo hức nhìn lom lom mấy hộp bánh tây
đặt tiền.  Mẹ trả lại lễ cho người ta.  Thấy mấy đứa em nhìn theo hộp bánh thèm
thuồng mà Nhiên ứa nước mắt.  Ngày hôm sau Nhiên đập heo đất đem tiền đi mua
mấy hộp bánh về như tạ lỗi với đàn em.  Mẹ không nói gì, chỉ nhìn theo Nhiên mà thở
dài....  Ừ , tiếng thở dài của Mẹ sao y như tiếng thở dài hôm Nhiên ngồi sau xe anh đã
bị gió cuốn đi mất.  Hôm đó, trời mưa tầm tã.  Tan học về Nhiên đội mưa đi ra bến
đò.  Gặp anh ở đâu đó trờ tới,  cười lấp lánh trong mưa.  Sao Nhiên đi học về có một
mình vậy ?  Lúc nào cũng có một mình chứ mấy mình nữa mà hỏi.  Thằng trời đánh
con bà chủ Quý Long chỉ săn đón Nhiên lúc trời khô ráo.  Còn bữa nào mưa gió thì nó
trốn biệt trong mấy cái quán karaoke rồi !  Cái tướng ốm nhách vai so như nó Thiên
Lôi mà giáng cho nó một cái thì chỉ có nước nằm thẳng cẳng !  Nghe anh hỏi sao thấy
ghét ơi là ghét.  Lâu lắm rồi mới gặp anh về mà Nhiên cứ làm mặt tỉnh khô lùi lũi cúi
đầu đi.  Lên xe anh đưa về.  Trời ơi nói như là lệnh... Vậy mà Nhiên cũng vẫn ngồi sau
xe anh mà nghe tim mình như muốn rớt ra khỏi lồng ngực.  Con đường đầy ổ gà lóc
xóc.  Trái tim Nhiên cũng lóc xóc theo từng câu nói của anh.  Anh kể chuyện đi học
xa bôn ba lắm.  Anh phải vừa học vừa làm nên đâu có thì giờ về thăm nhà dù rằng rất
nhớ.  Lấy hết can đảm Nhiên nói : “ Sao anh không viết thư về cho Nhiên “.  Anh hỏi ,
Nhiên nói gì ?  Nhiên trả lời tỉnh rụi : “ Nhiên đâu có nói gì đâu ! “ Mưa rồi gió thổi
câu nói từ trong đáy lòng Nhiên bay đi mất rồi.......

anh sẽ về xây một cái cầu cho Nhiên đi dạy khỏi bước qua đò.  Anh kể chuyện đi xây
cầu ở miền núi.  Người dân miền núi chân thật, dễ thương. Khí hậu mát mẻ nên mấy
đứa con nít, cô gái lúc nào má cũng hồng như trái đào chín.  Nhiên mà ở đó sẽ thích
lắm ! Đến lúc này thì trái tim Nhiên nó rớt ra khỏi ngực thiệt rồi !  Nhiên chỉ muốn nói
sao không ở luôn trên đó đi về đây làm gì.  Xây thêm cái hồ bán nguyệt cho ai đó rửa
chân nữa.  Rủ rê tui lên trển làm chi cho thêm chật chỗ ! Có vậy thôi mà không nói lên
lời.  Chỉ thấy mắt mình ướt nhèm.  Không biết là do nước mưa hay nước mắt.
Ừ, mới nghĩ có tới đó thôi mà đã thấy mắt mình cay xè rồi.  Yêu làm chi khổ thiệt.  Mà
anh có biết cho đâu.  Cứ nhìn Nhiên cười để cho lòng Nhiên chết lịm. Đưa về đến nhà,
tránh ánh mắt anh, Nhiên đi thẳng một nước.  Nghe tiếng anh gọi loáng thoáng trong
mưa mà Nhiên không quay lại.  Quay lại để làm gì chứ ?  Để vướng thêm nợ,  để nối
thêm sầu.  Để tối nằm mơ thấy anh cười trong giấc ngủ, rồi sáng dậy mới thấy mình
sao lẻ loi, bơ vơ như bông lục bình tím ngắt buồn ngơ ngất ngoài bến sông.  Trời ơi,
trời hôm đó sao mà mưa nhiều vậy. !

uể oải bưng thau quần áo đi trở về nhà mà lòng nặng trĩu.  Bước qua bờ rào bông bụt.  
Thấy mẹ đang ngồi thổi lửa sau hè khói bay mù mịt.  Nhiên nén cái sầu xuống tận đáy
lòng, làm mặt tươi tỉnh bước vô.  Củi ướt khói cay xè mắt mà sao miệng mẹ cười tươi
rói vậy..  Mẹ rút túi lấy bao thư đưa cho Nhiên.  Con có thư nè,  thư của thằng Thức
phải không ?  Nhiên lí nhí dạ trong cổ họng, nghẹn đắng khi thấy tên anh và con dấu
bưu điện ở một nơi xa lắc.  Cái nơi có những cô gái má đỏ môi hồng mà anh hay nhắc
tới đó, thì giờ đâu mà anh còn viết thư cho Nhiên.  Có phải lá thư mà Nhiên đã từng
mong chờ mỗi buổi chiều khi nghe tiếng chuông leng keng của ngưòi đưa thư đi qua
ngõ.  Có phải lá thư mà đã một lần Nhiên dám nói lên lời ao ước với anh nhưng đã bị
gió cuốn đi mất rồi không ?  Cầm lá thư trong tay Nhiên không biết mình buồn hay vui
nữa.  Hèn chi anh hay nói bâng quơ.  Con gái khó hiểu.  Nhiên còn không hiểu được
mình nữa nói chi anh ! Chỉ có mẹ dường như lúc nào cũng hiểu rõ Nhiên tận đáy
lòng.  Mẹ cười trìu mến.  Mở thư ra đi con, coi nó nói gì ở trỏng.  Tờ giấy trắng học
trò được gấp nếp ngay ngắn.  Anh vẽ một bông lục bình có màu tím ngắt và hàng chữ
đầu tiên anh viết nắn nót : “ Nhiên yêu,......