Không gian tĩnh mịch
Có ai chuyện trò cùng với tôi không?
Những bức tường im tiếng
Ừ, chỉ có mình tôi

Mùa Xuân đến rồi chưa?
Tôi chạy ra mua vài cành hoa màu vàng rực rỡ
Mong đem một chút gì tươi thắm
Trong hồn tôi
Cho nụ cười đã mất
Cho anh đã đi xa
Cành hoa cúc trên chiếc bình thủy tinh
Chiếc áo xinh tôi mặc
Chắc là anh phải thích
Sao anh không về để ghé một lần xem...
Loading Flash movie...
Ngồi lặng lẽ bên mùa xuân quạnh vắng
Soi bóng hình dưới giòng nước buồn tênh
Giọt ly hương ngập ngừng trên khóe mắt
Sao đời mình lại lắm nỗi lênh đênh

Tụi mày ơi, bọn chúng mình mấy đứa
Đến bao giờ sống lại những ngày xưa
Chiều nhạt nắng lang thang uống nước dừa
Tà áo trắng bụi tung bay mù mịt

Ngọn gió đời vội đẩy tao xa tít
Xa bọn mày, xa bến Nghé thân yêu
Xa những con đường hàng me bóng mát
Lá chụm đầu trò chuyện tiếng lao xao

Từ đây hết những ngày vui đấu láo
Kiếp tha hương tạo một kiếp sống thừa
Trong mộng ảo bọn chúng mày quát tháo
Gọi tao về một thưở đã hư hao

Chợt tỉnh giấc mình ta ngồi thương nhớ
Từng giọng cười từng câu nói trẻ thơ
Riêng quê mình chụi mãi cảnh bơ vơ
Đời bọn ta bao giờ mới tự tại

Quên sao được mái trường xưa thân ái
Giờ Triết học lao nhao giống chợ mai
Nhìn lá rơi theo sau mùa tê tái
Dưới sân trường hồn đếm cảnh bi ai

Thế là hết, tụi mình nay xa mãi
Quê Mẹ yêu, thương nhớ mấy cho vừa
Bọn chúng mình giờ còn bao nhiêu đứa
Và phút nào dành cho tháng ngày xưa.

    Trần Ngọc Lân
Tối ngày lúc thúc mãi trong chuồng
Vẫn cứ mồm kêu eng-éc luôn
Mát mẻ yên thân khi nắng dội
An toàn vững bụng lúc mưa tuôn
Dẫu rằng cám hẩm không chê dở
Tuy chỉ cơm ôi chẳng thấy buồn
Vỗ béo no tròn rồi cũng đến
Xuất chuồng về với bọn con buôn

    Thầy Đỗ Hữu Nghĩa
    Cựu Giáo Sư trường Nguyễn Du, Sàigòn
Em đến thăm anh một chiều cuối Đông
Đoá cúc trên tay sắc vàng rực rỡ
Ngọn gió xuân theo em về trên phố
Hoa Trạng Nguyên đâu đã kịp sang mùa
Gọi nhé Xuân trôi tay em mười tám
Đếm tuổi thơ ngây nụ quất vẫn còn non
Đứng bên anh khẽ nhón gót chân son
Nên có nguời bỗng dưng thành tượng đá!
Rất vu vơ đôi sẻ gù trong lá        
Gom hương xuân trên đỉnh mùa đông
Đóa cúc trao em nhờ cây cỏ nói giùm
Gã lãng tử đong thơ làm thi sĩ
Chỉ là cơn mưa bay nhớ ngẩn nguời thế nhỉ
Gọi tên em trong cả giấc ngủ mê
Để sớm mai nghe xuân đã trở về
Cành lộc biếc cựa mình trong nắng sớm
Hãy yêu đi mối tình đầu vừa chớm
Anh chợt thèm vị mứt ngọt tháng Giêng
Mùi trầm hương nhang khói đón tân niên
Em áo mới giữ mùa xuân dừng lại
Em đã đến xin cùng ta ngồi lại
Kẻo mưa xuân làm uớt mái tóc em
Tóc xuân xanh buông thả sợi mây mềm
Mây trói chặt buớc chân nguời phiêu lãng

    Nguyên Tú My
Dằng dặc một mùa đông rét mướt
Bỗng Xuân về thấy nụ mầm xanh
Hoa nương cánh gió cười trong nắng
Bát ngát trời xuân rộn tiếng oanh

Nhấp chén rượu nồng, lòng trẻ lại
Nhìn cô gái đẹp thấy đời tươi
Thời gian như bóng câu qua cửa
Bên cốc cà phê ngẫm sự đời

    Thầy Đỗ Hữu Nghĩa
    Cựu Giáo Sư trường Nguyễn Du, Sàigòn
“Ta vẫn chờ” khi chân còn “Bước khẽ”
Đã bao lần muốn bước lại bên em
Để trao hết đôi câu mộng êm đềm
Nhưng lại ngỡ ... lại ngừng ... lại buồn thêm

“Ta vẫn chờ” khi chân còn “Bước khẽ”
Cánh hoa nở ... vẫn ấp ủ trong tim
Tâm tình ấy ... muôn thưở ta im lìm
Suốt cuộc đời ... ta cười mỉm đứng yên

“Ta vẫn chờ” khi chân còn “Bước khẽ”
Sợ đất mềm đau đớn bởi nắng mưa
Nên xin ép cánh hoa ... loại sống thừa
Vào một chốn ... nhường đất loài em ưa

“Ta vẫn chờ” khi chân còn “Bước khẽ”
Thấy xuân tàn ... Hạ cháy ... Lá Thu sang
Đông lạnh tan khiến thân ta võ vàng
Thôi dừng nhé ... hãy để hoa dở dang ...

    Trần Ngọc Lân
Mưa xuân về kéo nắng triền sông
Lãng đãng đò theo con nước ròng
Gác mái trôi thuyền sầu viễn xứ
Nhớ mùi hương rạ thơm lúa non
Thương quá hàng cau dáng mẹ ôm
Lá non che khuất mảnh trăng tròn
Lấp lánh môi cười bên khóm trúc
Buông tiếng ru hời nhẹ khói sương
Thả gió trôi về chốn quê hương
Cho kẻ xa quê một nỗi buồn
Gửi lại cho người câu thơ cũ
Ai nhớ ai sầu khúc ly hương...

    Nguyên Tú My
Đầu năm xin chúc các huynh
Dồi dào sức khỏe "dây đờn" còn căng
Anh nào chưa vợ đơn côi
Ra đường gái trẻ theo đuôi như ruồi
Anh nào lỡ sập cũi rồi
Chúc thêm mã lực cày ngày lẫn đêm
Khi chơi chứng khoán stock lên
Đi mua vé số trúng liền sáu con
Đổi hãng thì gặp job thơm
Có em thư ký như hải đường mùa xuân
Về nhà vợ đón từ sân
Ân cần thăm hỏi “Anh giai muốn gì?”
Đời vui như thế hỏi chi
Bách niên giai lão, xuân thì như ... còn thơ!


    Bia 0 Khá
Đừng hỏi chi tui cái chuyện Xuân
Thấm thoát thoi đưa quá tứ tuần
Thời gian như bóng câu bên cửa
Chỉ vài xuân nữa là hết gân
Hỉ nộ ái ố để cõi trần
Xuống tóc vô chùa xin làm bụt
Quên đi cái cõi những trầm luân
Nhin lại bánh chưng với mỡ hành
Tặc lưỡi thôi thì thêm một miếng
Đổ đi ngang với tội sát sanh
Bụt vẫn ngồi đây đâu chạy quanh
Ra giêng có cái tax refund
Ông chồng mờ mắt cày cong gối
Cho vợ để đi hút mỡ cằm
Kéo cái xuân thì đã qua nhanh
Rõ khéo bác này sao mà lỡm
Cắc cớ hỏi chi chuyện đón Xuân!


    Thi sĩ Ngố
Ăn Tết năm nay
Vui hơn năm trước
Bạn bè đầy đủ,
Cùng đón giao thừa.
Họp mặt đầu năm,
Kính chúc ông bà
Được nhiều sức khỏe.
Kính chúc cha mẹ
Sống vui, khỏe mạnh.
Công ơn thầy cô,
Dạy em nên người.
Cầu chúc thầy cô,
Vẫn luôn tươi trẻ,
Đường dài không ngã
Tấm lòng trung kiên,
Giáo dục các em,
Thành người hữu dụng.
Dẫn em từng bước,
Vượt đường khúc khuỷu,
Anh chị Trần Lục
Hợp thành Nguyễn Du
Tạo tình đoàn kết
Em ngã chị nâng,
Em trợt anh níu,
Vượt qua gian nan,
Thử thách không sờn.
Lòng người son sắt
Dạ chẳng nao nung
Bền gan vững chí
Để đạt thành công
Trên mọi lãnh vực
Khoa học đời sống.
Cầu chúc các bạn,
Trong ban kỹ thuật
Trẻ trung khỏe mạnh
Dồi dào sáng kiến
Tạo nhiều thích thú
Ở trang web site
Bạn bè qua lại,
Bạn mới gần xa,
Trao đổi gởi nhau
Những mẫu tin vui
Vài dòng trào phúng
Làm ấm lòng nhau,
Thêm phần khích lệ
Ngòi bút nghiệp dư
Viết hoài cảm hứng
Điệu lý “qua cầu”
Miệt mài từng đêm,
Không quản gian lao,
Là ban biên tập.
Hoàn thành tác phẩm
“Đặc San Hội Ngộ”
Gởi đến thầy cô,
Các bạn Nguyễn Du.
Tùy bút thơ văn,
Ở khắp mọi nơi,
Vang lừng một thuở
Của trục bộ tứ
Đức, Mỹ, Nhật, Pháp
Việt Nam, Bỉ, Úc,
Được gọi mời vào
Forum bạn hữu.
Không nhiều nhưng đủ
Vui buổi hoàng hôn.
Nồng nhiệt hân hoan,
Đón các bạn quen,
Nơi miền giá lạnh,
Ở vùng “top” cận,
Lạnh giá bắc cực,
Candada, Thụy Điển,
Thêm vào Đan Mạch
Đầy đủ trùng phùng.
Ngày đầu khó quên
Của tuổi học trò.
Yêu không dám tỏ,
Ngỏ lời cùng trăng.
Chục năm trôi qua,
Vương nặng tình thầm.
Ngỏ rằng sẽ nói,
Nhưng lại mỉm cười.
Bạn bè thầm hiểu,
Khơi lại tình si
Tim như se chặt,
Nhẹ rung vội mở,
Một lần thôi nhé,
Tình thơ tình khờ.
Cuộc sống xứ người,
Không nói nhưng hiểu,
Lao đao, vất vả
Chật vật từng ngày.
Vừa làm, vừa học
Mong mỏi thành tài.
4 năm đại học,
8 năm mài bút
Công thành danh toại.
Công cha, ơn mẹ,
Khuyến khích đàn con,
Chăm chỉ học tập
Vươn lên với đời.
Cảm ơn trời đất,
Tổ quốc thứ hai,
Cho tôi sức mạnh,
Tạo lại niềm tin
Tâm bền vững chí
Bước cùng dân tộc
Của nước chủ nhà.
Cầu chúc bạn hữu,
Cùng với gia đình
Luôn đạt thành công
Tương lai rạng rỡ.
Hãnh diện nòi giống,
Dân tộc Việt Nam
Ở khắp năm châu.
Thân chúc các em,
Nguyễn Du truyền thống
Tiếp bước đàn anh,
Duy trì đoàn kết,
Tương thân tương trợ
Bác ái giúp người.
Project 1, 2
Trang bị phòng labs,
Khen thưởng các em
Hiếu học, chăm làm
Vui lòng cha mẹ.
Việc làm thiện nguyện,
Gắng công dồi sức
Là niềm vui chung.
Nhất định năm nay,
Trội hơn năm khác
Học hành đứng nhất,
Văn hóa, xã hội
Nhịp cầu bè bạn
Họp mặt thường kỳ,
Chung vai đấu cật,
Hoàn thành hoạch định.
Nắm tay chúc nhau,
An khang thịnh vượng,
Là năm Đinh Hợi.


    Bùi Hồng Hoa
Sai một ly, đi một dặm !

Trong bệnh viện tâm thần. Hai bác sĩ nói
chuyện với nhau.

Bác sĩ 1: Anh thấy lão dở hơi đang đứng
dưới gốc cây vặt lá cho vào miệng kia
không? Chỉ vì nghe lầm lời khuyên của
tôi mà hóa rồ như thế!

Bác sĩ 2: Thế anh khuyên hắn cái gì?

Bác sĩ 1: Hắn có bệnh trầm cảm. Tôi
khuyên anh phải tìm con gì về nuôi cho
ồn ào vui cửa vui nhà.

Bác sĩ 2: Lời khuyên chính xác. Thế hắn
nuôi con gì mà ra nông nỗi thế?

Bác sĩ 1: Con vợ!
Ai là người can đảm nhất?

Trong giờ công dân, giáo dục.

Cô giáo: Các em hãy cho cô một thí dụ
về người có lòng can đảm nhất.

Trò A: Người lính cứu hỏa là người can
đảm nhất. Anh ta dám lao vào lửa để cứu
người.

Trò B: Người nuôi dạy hổ là người can
đảm nhất. Anh ta dám đương đầu với
mãnh thú rừng xanh.

Trò C: Ba em là người can đảm nhất.
Ba em dám cưới... má em!

Giao thừa đến rồi chưa?
Bước thời gian chầm chậm
Tiếng tích tắc nặng nề
Tư dưng tôi mơ một vòng tay ấm
Một vòng tay
Thật chặt
Thèm nghe tiếng nói thì thầm
Rằng anh vẫn yêu tôi
Sẽ không bao giờ xa
Mãi  mãi...

Giao thừa đến rồi chưa?
Chỉ còn dăm phút nữa
Tự dưng tôi cần một bờ vai
Để khóc cho vỡ những giọt nước mắt thầm lặng
Để cười như trẻ nhỏ
Để đùa nghịch
Để yêu thương

Giao thừa đến rồi hở?
Mùi nhang trầm thơm thơm...

Tôi ngủ thiếp dần
Khi ngày đầu năm bước đến...


    Lệ Thu
Loading Flash movie...
Tràn về như sóng
Nắng đã xuống dần
Chia tay lưu luyến
Hẹn đến đêm mai
Hai ba tháng Bẩy
Tại Grand Garden
Vào Đêm Hội Ngộ
Hát cho nhau nghe
Ngày xưa thân ái
Đêm tàn vui vội
Chia tay bồi hồi
Mong bạn an vui
Mỗi người mỗi ngã
Một lần họp mặt
Nhớ mãi không nguôi
Nhờ Ngài che chở
Các bạn ở xa
Về nhà yên ổn
Vài lời thăm hỏi
Làm ấm lòng nhau
Bạn hữu tình sâu
Tương thân tương ái

Vài lời xin bái
Tạ đến Ngọc Hoàng
Thần về trần gian
Việc nhà việc nưóc
Ngổn ngang sân trước
Vướng víu sân sau
Đinh Hợi năm heo
Quỹ nhà chắc khá
Mong ngài bỏ qua
Thần xin kiếu từ...


Táo Nguyễn Du - Xuân Hương
Muôn tâu Bệ Hạ
Táo “cựu” Nguyễn Du
Vốn tính lù khù
Đi đâu cũng chậm
Năm tàn ngày rộng
Thần vội về chầu
Mọi việc đuôi đầu
Có sao ghi vậy
Một năm chẵn đầy
Có nhiều điều vui
Một ít nỗi buồn
Trình cho ngài rõ
Trong suồt năm qua
Thần mưa thần nắng
Có lúc thuận hòa
Đôi lúc phong ba
Nhưng với lòng thành
Cùng nhau chia sẻ
Gian khó vượt qua
Mọi người vui vẻ
Nguyễn Du trang web
Tìm lại bạn xưa
Nói sao cho vừa
Mong ngày gặp lại
OC nắng đổ
Bolsa Chica
Biển xanh bao la
Nâng cánh chim bằng
Bay về hội ngộ
Tay bắt mặt mừng
Cả trăm trái tim
Cùng chung nhịp đập
Nhớ về trường xưa
Bạn bè yêu dấu
Thầy cô cao niên
Lòng như trẻ lại
Nghe nhắc chuyện xưa
Trong từng buổi học
Nhất qủy nhì ma
Thứ ba học trò
Thầy cô đành nói
Yêu nghề dạy học
Yêu cả số ba
Trao nhau quà quý
Chữ ký tặng nhau
Giá trị tinh thần
Không gì đổi được
Đặc san “Hội Ngộ”
Tưởng là ước mơ
Đã thành sự thật
Nhờ bao công khó
Thầy trò Nguyễn Du
Cùng nhau sáng tác
Các vần thơ hay
Những bài văn đẹp
Cùng chung mục đích
Góp sức góp công
Lập nên quỹ vàng
Giúp đỡ đàn em
Xẻ chia nỗi khó
Ngày vui gặp gỡ
Bạn gái chơi u
Kéo co thi đấu
Té lăn cù mèo
Cười không kịp thở
Đá banh sân cỏ
Đội bóng SJ
Thắng OC một
Tóc đã điểm bạc
Ngỡ tuổi hai mươi
Lòng vui như hội
Những ngày năm xưa