Em,
    Bây giờ đang là một mùa giao mùa...mùa của những lá vàng đã rụng, cây đã
khô và những chồi non sắp mọc.  Tôi chợt nhớ đến em và biết rằng em sẽ đến
thăm tôi một ngày rất gần..

Em,
    Tôi vẫn thường đợi chờ em như thế này để đếm dấu chân thời gian như một
hiện hữu của dòng đời.  Dòng đời vẫn trôi, tôi vẫn biết rằng khi một lần em đến là
tôi có thêm những vết hằn trên trán mà người đời thường gọi là dấu vết của thời
gian – vậy mà tôi vẫn đợi chờ em...tôi đợi chờ em đến trên những cánh lộc biếc,
trên những nhánh mai vàng, trên những tràng pháo nổ, trên những giây phút
thiêng liêng đón chào một năm mới...Em luôn là những ưu tư trong tôi, luôn để tôi
phải nhìn lại đời mình, một đoạn đời đã đi qua tôi làm được những gì và đã đánh
mất những gì...Quê hương tôi ở xa lắm nơi tôi ở hiện tại để mỗi khi đón em là tôi
một lần lại nhớ về nơi đó, nơi có một ấu thời tung tăng vô tư, nơi có quê ngoại tôi
những cánh đồng lúa hiền hòa như nụ cười của ngoại, nơi có quê nội tôi những
ngọn núi hùng vĩ như một ngạo nghễ của bài hát “ Ta như nước dâng dâng tràn...”

Em,
    Đón em làm tôi nhớ một đoạn đời cắp sách thật xa xưa...nơi có những “ngày
xưa Hoàng Thị...”, nơi có những rung động đầu đời mà không sao tìm được một
định nghĩa...viết đến đây tôi bỗng thấy mắt mình như có một làn sương thật nhẹ...
làm sao cho tôi được một lần nữa đi lại con đường ngập đầy kỷ niệm tuổi học trò...
hả em...Vẫn biết rằng đời luôn là một bắt buộc phải bước tới nhưng sao tôi vẫn cứ
muốn được một lần bước lui dù chỉ là thật nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng để
được nhìn em một cách hồn nhiên, thơ mộng như ngày nao...mắt trong suốt
những hình ảnh bạn bè, nụ cười ngọt ngào đơn sơ như những tà áo trắng...

Em,
    Ngày xưa nơi quê hương, tôi thường đón em với một chút gió bấc, với một
chút nằng vàng, với một chút xôn xao thật ngọt ngào của những ngày đầu năm
mới...Bây giờ, nơi đây, với số tuổi đời không còn trẻ nữa, tôi đón em với cái lạnh
nơi xứ người, với những trăn trở, hoài vọng về quá khứ...Em, xin hãy đến với tôi
và nhân loại thật hiền hòa, xin hãy thắp sáng những ngọn lửa yêu thương, bác ái
trên địa cầu, xin hãy đem an lành về cho tất cả...trong đó có anh, có chị, có bạn
bè của tôi ... Xin tất cả hãy cùng với tôi đón EM ...vì em chính là mùa XUÂN ...






    Dấu ái,
    Hồ Thị Bích Ngọc
Hội Cựu Học Sinh Nguyễn Du