Cứ tưởng tượng như thế này:

    Vào một đêm không trăng không sao, đôi tình nhân ngồi bên nhau giữa tiếng
côn trùng rỉ rả, tiếng gió lao xao qua những hàng cây ... Khoảng không gian thật
kỳ diệu êm đềm như bao cuộc hẹn hò của những người yêu nhau. Thời gian như
ngừng trôi ... Bỗng có một tiếng “Bốp!” chát chúa vang lên trong đêm vắng, giọng
nhân vật nữ rít lên: “Anh, anh là đồ ... con heo!”

    Bạn thân mến, kịch bản cho một tình yêu viết đến đây coi như hạ màn được
rồi đấy. Không cần phải nói thêm chắc bạn cũng đoán ra được đoạn kết của câu
chuyện. Ngố tôi cũng không dám chúi mũi vào chuyện của người khác không
khéo lại bị mắng là “ngồi lê đôi mách” chỉ nói linh tinh. Vấn đề mà Ngố tôi muốn
đề cập đến ở đây là cái câu mắng ấy. Bị mắng là có họ hàng xa gần với nhà chú
Trư quả là “
đau hơn hoạn”! Giá như từ cái miệng xinh xinh ấy thốt ra rằng: “Anh
là đồ... con dê!” thì còn gãi râu nhe răng ra mà cười “he ... he ...” cầu tình được
vài cái. Hay hơn thế nữa “đồ ... khỉ gió” nghe vẫn êm tai hơn nhiều. Còn đằng
này ...

    Quả là một sự bất công cho một con vật hiền lành dễ tính, dễ ăn dễ ngủ mà
cứ bị người ta đem ra gán cho toàn tiếng xấu với đời. Chúng ta hay nói “ngu như
heo
”, “bẩn như lợn” ... là đã vô tình vu oan giá họa cho chú Trư rất đáng yêu ấy.
Heo không bẩn không hôi vì nó có ít tuyến mồ hôi. Nếu chúng ta chịu khó giúp nó
tắm táp sạch sẽ thì chú heo vẫn thơm tho hơn loài mèo cả đời chả dám nhúng
chân vào nước. Ấy thế mà cái loài vừa bẩn lại vừa lười chuyên “meo meo ...”
nịnh nọt ấy cũng vẫn nhảy tót được lên tay anh mà nũng nịu như nhà thơ Nguyên
Sa thì thầm với người yêu của mình “
Như con mèo ngái ngủ trong tay anh”.
Hmm ... hình như khi viết bài thơ này hẳn thi sĩ Nguyên Sa không nhớ rằng con
mèo móng đỏ của ông ấy cũng cùng họ hàng với nhà cọp, sư tử, hổ, beo ... thì
phải?

    Hay cũng cùng là một loại gia cầm mà mấy chú Cẩu vốn lắm mồm hay sủa
nhặng xị cũng được vào cả thơ văn lãng mạn: “Hôm nay Nga buồn như con chó
ốm
.” Chả biết con chó ốm của nhà ông Nguyên Sa khi buồn như thế nào mà được
ông ưu ái thế. Chứ ngày xưa ở nhà Ngố tôi có một con bẹc-giê nặng sơ sơ có 30
kí lô, mỗi khi nó ấm mình ai lỡ dại đụng vào chỉ có mà ... tan xương! Bây giờ mới
hiểu tại sao có những người thích nuôi heo ở trong nhà thế cho loài chó nhé. Heo
không sủa càn làm điếc tai hàng xóm, để pô-lít phải ghé qua nhà gõ cửa thẩy cho
vài câu hăm he. Heo không cắn bậy vào chân vào tay để cho nạn nhân phải ngày
ngày đau khổ vào Pasteur chích đủ hai mươi mốt mũi đau rụng rốn. Khoa học
cũng chứng minh heo khôn chẳng kém gì loài chó. Vậy sao nỡ “bên trọng, bên
khinh”? Thử hỏi các ông đi cưới vợ dẫn lễ linh đình bằng “
một con lợn béo, một
vò rượu tăm
”. Đến ngày hôm sau không phải gửi trả lại cho nhà gái cái đầu heo
thiếu tai thì còn gì sung sướng hơn? Và cô dâu, hôm nay đã trở thành bu nó sẽ
đem cái tai heo ấy ngâm dấm cho chồng nhắm rượu, bộ đồ lòng nấu cháo để
chồng ăn thêm bổ “lục phủ ngũ tạng” mà ngồi rung đùi ngâm nga rằng: “
Mua heo
chọn nái, cưới gái chọn dòng
” há chẳng vui sao?

    Với cách kén dâu “lợn đầu, cau cuối” đầy tính dân gian như thế nên ngày
xưa “đàn bà không biết nuôi heo là đàn bà nhác”, phải khôn lanh biết “vì đầu
heo, gánh gốc chuối
”. Người phụ nữ đảm đang biết xây “chuồng lợn hướng
Đông, thổ công hướng Bắc
”, công việc nội trợ khéo léo, làm bếp biết nêm nếm
đúng gia vị, đừng để “
con lợn ủn ỉn mua hành cho tôi” phải nhắc nhở. Còn con
gái thì cũng phải biết tránh xa “
lái trâu, lái lợn , lái bò – trong ba anh ấy chớ
nghe anh nào
”. Các anh lái nếu không “lấc cấc như quạ vào chuồng lợn” thì
miệng lưỡi cứ “
trơn như mỡ heo” chả tin được. Nhẹ dạ mà nghe anh ta nhỏ to
Một trăm con lợn cũng chung một lòng” thì chằng khác nào “mượn đầu heo nấu
cháo
” mà thôi!

    Ở nhà quê, nuôi heo là một nguồn lợi tức tại gia cho các bà, các cô. Chả thế
mà có người nuôi heo mát tay con nào con nấy cứ phây phây, sòn sòn “đẻ như
heo
” vài lứa cho chủ “giàu nuôi lợn nái, lụn bại nuôi bồ câu”. Loài heo vốn dễ
tính, dễ ăn. Vườn sẵn ao bèo, gốc chuối cứ “
băm như cho lợn ăn” no là nó sẽ
chóng lớn. “
Lợn đói một bữa, bằng người đói nửa năm” để cho heo đói sẽ bị sút
cân rất mau bán bị lỗ. Và khổ hơn nữa khi heo đau, heo ốm phải đi rước các ông
thầy vườn về thăm bệnh. Chữa được thì hớn hở, tươi vui. Gặp phải lang băm
chữa “
lợn lành thành lợn què” lại khốn khổ than thở “nuôi lợn ăn cơm không,
nuôi tằm ăn cơm nhộng
”. Biết thế nhá, biết “chăn lợn ba năm không bằng chăn
tằm một lứa
” thì cứ nói “toạc móng heo” ra rằng: “Rõ là ... ngu như heo!

    Ấy ấy, sao lại mắng người ta như thế!






    Thi sĩ Ngố
Hội Cựu Học Sinh Nguyễn Du