Dằng dặc một mùa đông rét mướt
Bỗng Xuân về thấy nụ mầm xanh
Hoa nương cánh gió cười trong nắng
Bát ngát trời xuân rộn tiếng oanh

Nhấp chén rượu nồng, lòng trẻ lại
Nhìn cô gái đẹp thấy đời tươi
Thời gian như bóng câu qua cửa
Bên cốc cà phê ngẫm sự đời

    Thầy Đỗ Hữu Nghĩa
    Cựu Giáo Sư Trường Nguyễn Du, Sàigòn
Căm giận thay cho lũ chúng bay
Đua nhau quậy phá suốt đêm ngày.
Rúc chui chốn chốn moi đồ đớp,
Sục sạo nơi nơi gặm thức bày.
Mặc kệ rủa nguyền vờ nhắm mắt,
Cho dù tận diệt chẳng nương tay.
Mười hai con giáp giành ngôi nhất
Mà tiếng thị phi chất ngất đầy!

    Thầy Đỗ Hữu Nghĩa
    Cựu Giáo Sư Trường Nguyễn Du, Sàigòn
Mùa Xuân chim én bay thật nhiều
Réo rắt bên tai thoảng cô liêu
Có một Mai vàng đang làm nũng
Chưa chịu đưa hương tỏ đôi điều

Chắc Mai ngao ngán chuyện đầu năm
Khoe sắc kiêu sang thẹn trăng rằm
Nên còn e lệ không dám hé
Để Xuân phải đợi, phải hỏi thăm

Khe khẽ nhìn qua khóm cúc vàng
Màu hoa rực rỡ bướm bay sang
Vui như Hoàng tử cùng Công Chúa
Sánh mối tơ duyên đẹp vô vàn

Mai ơi!  Có phải nàng mãi lo?
Sợ tình trao Xuân lỡ hẹn hò
Sợ khi con thuyền xa rời bến
Nước đục giữa giòng tình đắn đo

Bao nhiêu suy nghĩ hững hờ bay
Đùa theo cơn gió khuất trên mây
Mây xanh, mây trắng lưng chừng mãi
Sao chẳng dừng chân ở chốn này

Mông lung...ta lại...mãi mông lung
Tâm sự hồn ta thế là cùng
Một cánh Mai vàng trong năm mới
Có nở bên Xuân đến đoạn cùng….

    Trần Ngọc Lân
Nhớ em, nhớ những buổi chiều
Tiếng tiêu văng vẳng, cánh diều tung bay
Nhớ em, nhớ những hàng cây
Khẽ đưa trong gió trong mây rạt rào

Nhớ em, đồi núi non cao
Lăn tăn con suối ngọt ngào trong veo
Nhớ em, cảnh sắc cheo leo
Nghiêng nghiêng tha thướt nương theo hương chiều

Nhớ em, nhớ thật là nhiều
Không ai có thể thấy điều anh trao
Nhớ em, nhớ phút thuở nào
Đôi câu bỡ ngỡ mỉm chào làm quen

Nhớ em, nhớ mãi sao quên
Lúc em hờ hững, lúc duyên má hồng
Nhớ em, nhớ lúc lặng không
Làm cho trời úa, tim lòng quặn đau

Nhớ em đôi mắt đậm sâu
Thương thương nhớ nhớ nỗi sầu riêng anh
Nhớ em hạnh phúc mong manh
Xuân nay lại đến…thôi đành nhớ em…

    Trần Ngọc Lân
Em có về cùng ta
Bên lối xưa me già
Con chim nào đang hót
Bụi cúc vàng đơm hoa

Ngửi mùi hương cỏ non
Ngắt nụ hoa cuối vườn
Nắng phai chiều giáp Tết
Tóc ai ngậm mùi hương

Em có chờ ta không
Về đốt nén hương trầm
Nhà trọ xuân đi vắng
Đêm giao thừa trống không

Mưa xuân sáng đầu năm
Chỉ mình ta âm thầm
Tháng giêng ngồi rẽ tóc
Khiến đời ta rối quanh

Ta tìm dấu chân son
Lá khô rơi sau vườn
Lòng ta như sương khói
Còn thương một mùi hương.

    Nguyên Tú My
Con về hái nụ tầm xuân
Nghe câu quan họ mẹ ngâm thưở nào
Lao đao bên dốc ca dao
Ngày xưa yếm thắm quai thao trăng tròn
Mẹ hiền như mảnh trăng non
Dịu dàng tay ấm cho con lẫy đời
À ơi, mơ giấc bên trời
Võng đưa trưa vắng gió ngời rưng rưng
Bến sông con vạc ra đồng
Thân cò lặn lội mưa giông hao gầy
Quê nhà ở cuối chân mây
Chiều rơi chim hạc lạc bay lối nào
Mang thân ra phố lao xao
Vẫn nghe ngọn gió đồng dao ru hời
Hương sen ngát ấm trà tươi
Ủ trong nỗi nhớ con vời vợi xa
Tóc người bạc trắng mù sa
Mẹ ngồi bên cửa ngóng ra cuối trời
Nhành mai ngoài ngõ nẩy chồi
Nhòa trong mắt mẹ ngậm ngùi nhớ thương
Xót câu một khúc dặm trường
Mong chi một mảnh danh đường phù du
Về đây nghe tiếng mẹ ru
Giữa chiều trở gió ngàn thu vọng về.

    Nguyên Tú My
Hình như có điều gì lạ lắm
Đang bước ra từ những chồi lá non
Có phải là cô bé tí hon
Trong những câu chuyện xưa cổ tích

Tháng giêng đẫm sương rơi trong vắt
Hồn nhiên như đôi mắt ve chai
Em mở cửa đón ánh ban mai
Nghe cây lá chuyện trò bên cửa sổ

Hình như có ai kia đang chờ trên phố
Nào đã trao nhau lời hẹn hò đâu
Có phải tiểu thư mặc áo hoa ngâu
Mà hôm ấy nắng vàng sao nhẹ quá!

Hay tại gió thả rơi chiếc lá
Để cho anh mắc nợ một nụ cười
Để một người thấy nhớ một người
Lá thư xanh giấu hoài trong quyển vở

Hình như Đông đi qua
Sao nồng nàn thương nhớ
Rất dịu dàng tháng giêng đợi mùa thu
Áo vàng qua phố
Có phải áo tiểu thư
Ừ, hình như giao mùa đang mở cửa...
Vườn nhà ai
Có nụ hoa vàng mới nở...

    Nguyên Tú My
Nhớ Mai - Vũ Đình Văn
Bâng Khuâng Thư Bạn - Trần Ngọc Lân
Chiều cuối năm
Cửa sổ xanh, ngoài sân tuyết trắng
Nghe gió Đông về
Nhớ quá nụ tầm Xuân
Ở một nơi xa lắm
Lúc nào trời cũng nắng
Để mẹ kịp phơi dần lớp dưa kiệu cuối năm

Chiều cuối năm
Mái tóc xanh, cột cao không vướng mắt
Xếp lá dong gói bánh chưng xanh
Mẹ nhắc khẽ
Con gái ơi
Đừng quên nồi mứt quất
Lỡ cháy khê lại khóc hết năm canh

Chiều cuối năm
Lò sưởi xanh, thấy lòng vẫn lạnh
Nhớ bếp than hồng
Đêm thức trông bánh chưng khuya
Lửa tí tách
Làm tay em nóng
Để bàn tay ai nắm vội thổi xuýt xoa

Chiều cuối năm
Cành thông xanh, nhớ màu hoa cúc
Nhớ áo lụa vàng, uơm màu nắng trên sân
Dây pháo đỏ cha vừa treo trước ngõ
Chờ đến Giao Thừa
Hoa pháo rải khắp sân

Chiều cuối năm
Kỷ niệm xanh, nhớ chiều Xuân cũ
Nhớ đĩa hạt dưa làm thắm đỏ môi em
Áo lụa mượt mà chào me, em ra phố
Phố chiều cuối năm hương lộng gió mùa Xuân

Chiều cuối năm
Quê hương xanh, biết mình lạc lối
Xa có vài năm mà ngỡ cả một kiếp ngưòi
Chàng Từ Thức trở về
Ngõ xưa quên lối
Bước đến ngõ nào cũng thấy lẻ loi …

    Nguyên Tú My
Nắng xuân - Nguyên Tú My
Muôn tâu bệ hạ,
Thần là Cựu Táo
Của Hội Học Sinh
Con giòng, cháu giống
Nhà thơ kiệt xuất
Là cụ Nguyễn Du.

Hôm nay ngày lành
Thần về quy tụ
Báo rõ tình hình
Nơi thần đang sống
Trong nhà, ngoài phố
Khắp vạn nẻo đường.

Ngày mới, việc mới,
Các bạn Nguyễn Du
Ra sức làm việc
Hoàn tất việc nhà,
Đã xong việc sở,
Kề cận bè bạn
Cùng nhau vun đắp
Trang web Nguyễn Du
Đầy đủ thông tin
Chuyển đến bạn bè

Mừng ngày hội ngộ,
Họp mặt thầy cô.
Ai nấy lo toan
Tìm nơi, lựa chỗ
Sao cho lưỡng tiện
Chỗ ăn, nơi ở
Vui lòng bạn đến,
Nhớ hoài bạn xưa.
Trao nhau lời hẹn
Gặp hoài mỗi năm!

Orange County,
Là nơi hò hẹn.
Trùng phùng gặp nhau.
Bạn mới, người xưa
Huyên thuyên cười nói,
Một năm trôi qua,
Thật là nhanh quá!
Điểm danh trong số,
Thiếu vắng những ai,
Ước mong được gặp
Trong ngày hội tới.

Vui mừng được dịp
Gặp được thầy cô
Bao năm xa cách,
Bạc phơ mái đầu.
Thầy cười nói nhỏ,
“Thuở đấy phạt em,
Vì không đồng phục
Trốn học đi chơi,
Tụ ba năm bảy
Ở sau góc trường”

Thoáng đó chục năm,
Tưởng chừng không gặp
Đến khi giao đội
Kéo co, thả bóng
Anh níu, tôi cương
Đôi bên co lại
Giành nhau thắng trận.
Cười như pháo nổ,
Hòa tiếng vỗ tay
Thầy cô cổ vũ
Cho các đội nhà
Thua thắng vẫn cười
Ấm tình đồng môn.

Tinh thần phấn chấn,
Ngợi ca không nguôi,
Khen ai khéo chọn
Nàng dâu Nguyễn Du
Đẹp người, đẹp nết
Đảm đang việc nhà,
Phụ chồng việc lớn.
Quán cơm Nguyễn Du
Có một không hai.
Tấp nập người đến
Thỏa mãn mọi bề
Đầy đủ mỹ vị.
Trong buổi trưa hè.
Cá kho cơm trắng
Với bát rau đay.
Thơm mùi thịt nướng,
Khét khét mùi đường
Ngọt lịm trên môi
Mát tình gia tộc.

Tôn sư trọng đạo
Uống nước nhớ nguồn
Vẫn là phương châm.
Nhờ thầy dạy bảo
Chúng em nên người.
Họp vài ba bạn
Cùng nhau thăm viếng,
Chúc Tết thầy cô
Một chút quà nhỏ,
Gởi biếu tặng cô
Tỏ lòng thành kính.
Ấm tình thầy trò.
Muôn lời ca ngợi
Thầy Nguyễn Văn Ngọc
Đảm đương nhiệm vụ
Xây dựng ngôi trường
Tạo nên nhịp sống
Thế hệ đàn em.
Thắp nén hương thơm
Kính dâng đến thầy,
Lòng thành tri ân
Nhớ mãi trong tâm.

Tre già, măng mọc
Cùng nhau thực hiện
Khuyến khích các em
Chăm học hay làm
Gây quỹ học bổng,
Trợ giúp học đường
Công tác xã hội.
Tuy nhỏ nhưng đủ
Các thứ cần dùng
Ti vi, đầu máy
Trình chiếu đoạn phim
Khoa học đời sống
Thế giới quanh ta.
Được nhìn sờ tới
Những điều chưa thấy
Các em sẽ hiểu
Quy luật thiên nhiên
Học hành ứng dụng
Phụ giúp với đời
Là điều thiết thực
Vươn đến thành công.

Hay tin tai họa
Phủ vùng Cali
Khói bay mù mịt,
Loang khắp cả vùng.
Các bạn Nguyễn Du
Láo xáo tìm tòi
Liên lạc khắp nơi
E-mails gởi đến,
Phone gọi liên miên.
Thăm hỏi từng ngày
Mong bạn bình yên.
Nếu cần giúp đỡ,
Sẵn sàng ra tay.

Đặc biệt năm nay,
Trần Lục, Nguyễn Du
Cùng nhau hợp tác
Với thầy Trí Lục
Hoàn thành lịch sử
Của ngôi trường mình.
Đi xa hơn nữa,
Các cựu học sinh
Háo hức trình bày
Giới thiệu đặc san,
Của “Thoáng Hương Xưa”

Có “mới”, nhớ “cũ”
“Hội Ngộ” đặc san,
Vẫn được sưu tầm
Làm tăng giá trị
Tủ sách gia đình.

Bạn bè gặp nhau,
Trao đổi thông tin
Không ngừng ở đấy,
Cùng nhau truyền khẩu
“Link” vào trường web
Để tìm bạn xa.
Một “click” rất nhanh,
Anh đã tìm thấy,
Trang chủ trường em
Trưng Vương, Gia Long,
Cả Sương Nguyệt Ánh
Trên “Hội Quán Bạn”.
Giao lưu kết nối
Trường Hồ Ngọc Cẩn,
Không nói cũng biết
Danh tiếng vang lừng
Trường Petrus Ký
Nam sinh đều biết
Hãnh diện về trường.
Kết duyên còn có
Trường Võ Trường Toản
Anh hùng lịch sử,
Là Lê Văn Duyệt
Và Mạc Đỉnh Chi

Tất cả đều do
Cần cù, chịu khó
Của Ban Kỹ Thuật.
Chỉ có vài người,
Nhưng đều giỏi giắn.
Lục đục ngày đêm
Tìm hiểu thăm dò,
Hầu giúp các bạn
Tìm được bạn xưa.
Làm nhiều, ít nói
Dùng thay lời nhạc
Diễn đạt tâm tình.
Hòa vào cuộc sống,
Tâm trạng từng người,
Hợp theo thời tiết
Nhạc đã réo ron
Hát khúc hân hoan
Đón chào ngày mới.

Bấm tay, nhẩm tính,
Đã hai năm rồi.
Hội đã hoàn thành
Hoạch định mỗi năm.
Những gì đạt được
Là do công sức
Tập thể Nguyễn Du
Rỉ tai bảo nhau
Hãy vào trang web
Nơi mục “Hội Viên”
Nhập rõ thông tin
Bạn hay thường dùng.
Đây là dịp hay
Bạn sẽ tìm thấy
Thầy cô, bè bạn
Những người thân yêu
Chia ngọt, sẻ bùi
Tháng ngày tuổi ngọc.
Vấn vương quyến luyến
Mối tình vu vơ.

Một năm trôi qua,
Thoáng trong chớp mắt,
Xuân lại đến gần,
Nhộn nhịp trong tim,
Khúc hát vui Xuân.
Thổn thức bảo nhau,
Đặc san Xuân nay,
Phải hay hơn trước.
Chọn lọc từng phần,
Có đủ văn thơ,
Của thầy và bạn.

Công việc khó nhọc
Của Ban Biên Tập
Đã được ủng hộ
Liên tục không ngừng.
Do tình đoàn kết,
Tương thân, tương trợ.
Hợp sức cùng nhau
Duy trì truyền thống

Muôn tâu bệ hạ,
Thần kể hết rồi
Khúc chiết ngọn nguồn
Sinh hoạt năm nay
Thần đã thấy được.
Còn vài ngày nữa,
Cô heo đi qua,
Anh chuột sẽ đến.
Mừng một năm mới,
Vạn sự bình an.
Già trẻ xum vầy,
Gái trai đầy đủ.
Phước thọ dài lâu
Muốn đâu được đó,
Tài lộc vĩnh tồn.

Kính chúc Ngọc Hoàng
Cùng các bạn táo,
Gia đình Nguyễn Du
An khang, thịnh vượng
Ấm no đầy đủ.
Đất nước bình yên,
Không còn tai ương,
Của nạn cháy rừng
Bão táp trôi qua
Không gây thiệt hại.
Mùa màng gặt đủ,
Dư ăn, dư mặc.
Cho đàn em nhỏ,
Học hành tấn tới.
Cùng với đàn anh,
Xây dựng cội nguồn.
Gia đình truyền thống.
Hãnh diện hậu sinh
Người tốt, việc tốt
Vun đầy mỗi năm.

Thần xin kiếu từ,
Trở về quê nhà,
Hội ngộ bạn bè,
Vui đón xuân sang
Cùng ôn chuyện cũ!!!

    Hồng Hoa
Hình Ảnh Ngày Xuân Quê Hương
- Nguyễn Tăng Minh
Tranh Chuột Mừng Xuân Mậu Tý
- Vương Amy & Vương Michele
Mùa Xuân Sơn Cước - Nguyễn Tăng Minh
Mùa ni, bên nớ, đã vào đông
Có phải mưa nhiều, gió lạnh không?
Cái lạnh trong mưa, nào ai hiểu
Khi người xa xứ, mãi nhớ mong.

Xứ người, hoa tuyết, cùng điểm rồi
Gió lạnh, sương nhiều, rét bờ môi.
Cái lạnh đơn côi, nào ai tỏ
Xa xứ, người thương, mỗi mình thôi?

Phương Nam, thương nhắn, viết đôi lời
Yêu để làm chi, khổ cả đời
Vương mãi trong tim, một hình bóng
Vọng tưởng trong mơ, mối duyên hời.

Kiếp ni, đơn lẻ, chẳng có duyên
Phận mình, như ván, chẳng nên thuyền
Lênh đênh, bể nước, đời trôi nổi
Ai giữ giùm ai, một nét duyên!

    Tĩnh Lặng
Một ấm, một chung, say với trà
Xứ người, Tết đến, chẳng màu hoa
Mai vàng, lan tím, nào cúc trắng
Phòng vắng, đơn côi, ta với ta.

Đất khách, trú thân, cũng đến trường
Thầy trò, nhạt nhẽo, tựa hơi sương
Bảng đen, phấn trắng, không đượm nét
Trọng đạo, tôn sư ở quê hương.

Đất Việt, trong tim, mười sáu năm
Mong mãi, một ngày, trở về thăm
Trường cũ, thầy xưa, thời hoa thiếu
Bạn hữu, ngây ngô, tuổi trăng rằm.

Lãng đãng hương xuân, say với trà
Nhớ thầy, nhớ bạn, ở phương xa
Đôi hàng, hạ bút, lời chúc Tết
Một năm Mậu Tý thật an hòa.

    Tĩnh Lặng
Nhòe nhoẹt hết, bỏ đi không dùng nữa!
Giấy la lên, “Sao cô lại bỏ tôi?
Thuở tôi đẹp, cô khen tôi tấm tắc”.
Giấy thơm mùi của cỏ mướt đồng quê
Gặp người nào cô cũng bảo, “nhẹ tay”.
Từng trang vở, cô nắn nót từng hàng,
Gạch bút đỏ để lại dấu tìm nhau.

Cô ngồi học, tôi im lặng ngắm nhìn cô,
Đôi môi mộng đọc hoài không thấy mỏi,
Mắt đắm nhìn những trái ổi xanh tươi,
Cô đếm một, hai, ba, rồi dừng lại,
Tôi thoáng cười, “Cô chủ sao mà yêu”

Sao cô lại bỏ tôi không luyến tiếc?
Tôi thương cô, xoải người ra thẳng tắp,
Để cô nhìn, dễ đọc, học sẽ nhanh.
Cùng với cô, tôi đi không mệt mỏi,
Cùng chia buồn sẻ ngọt suốt cả năm.

Tỉnh dậy đi, cô chủ nhỏ của tôi!
Nét mực tím còn đọng ở nơi đây.
Xuân hạ thu đông bốn mùa đều có
Ngày nối ngày cô sống trọn niềm vui
Với cha mẹ, bạn bè, và thầy cô kính mến.

Đừng bỏ tôi nơi góc xó tối tăm
Lầm lũi buồn hiu quạnh suốt canh thâu
Nghe tiếng dế ca bài ca não ruột
Bởi người xưa đã rẽ sóng đi xa.
Chôn vùi hết những gì là kỷ niệm.

Ấm lòng rồi tình nghĩa vẫn keo sơn
Từng nét chữ nghiêng nghiêng màu mực tím
Đã miệt mài trải rộng ở từng trang
Lời cho bạn, người ra đi biền biệt
Tay nối tay dăm đứa đã tìm nhau
Vui đón xuân quên đi đời phiêu bạt
Hân hoan cười chào đón ánh bình minh.

    Phố Xưa
Ly Rượu Mừng - Nguyên Tú My
Hoài Niệm Tết Học Trò - Vũ Đình Văn
Lời Giới Thiệu - Dj
Xuân Mãi Tươi - Vũ Đình Văn
Xuân Tươi Xuân Tươi - Trần Ngọc Lân
Sầu Xuân Riêng Nặng Một Người
- Nguyễn Hữu Sang
Trời trở gió báo mùa Xuân đang đến
Về chốn này thăm lại mái trường xưa
Tím bằng lăng và trắng nụ sen non
Ngôi trường cũ nhìn ta sao xa lạ

Tìm hồn ta xưa đậu trên mái ngói
Tiếng nói lao xao những buổi tan trường
Ai bước theo ai tình dài cuối phố
Áo lụa đôi tà quấn quít lòng thương

Thầy giáo ngày  xưa, giờ như sóng khơi
Trống Chinh Phụ ngâm, vang thuở giao thời
Cuối vần song thất nên trời lửa khói
Ôi áo khinh cừu khoác nỗi buồn tôi

Học trò ngày xưa đứa còn đứa mất
Đứa xa nhà muôn thuở hoài hương
Như cánh bèo trôi trên vùng ao cạn
Nẻo nào đi về mỗi sớm tinh sương?

Thôi nhé, trường xưa hàng cây đã già
Bảng phấn, tường vôi, bàn ghế thiết tha...
Bóng mát che ta muôn đời độ lượng
Nay đã ngàn trùng sông núi chia xa...

    BCD
Nói Về Tết - Thầy Nguyễn Văn Vịnh
Gió Bấc Mùa Xuân - Thuyên Ly
Nghĩ Về Thời Gian - Thầy Nguyễn Văn Vịnh
Lời Cảm Tạ - Ban Biên Tập
Tranh Tự Sáng Tác
- Đinh Thụy Đan & Đinh Thụy Giao
Hình Ảnh Phố Hoa Nguyễn Huệ
- NDL&H