Hội Cựu Học Sinh Nguyễn Du
           Những ngày mùa Đông cuối năm
    những ngày lạnh hơn bao giờ hết.  
    Mùa Xuân lại về với đất trời thật bình
    thản và vô tư. Hôm qua, nhận được
    thư của những người bạn cũ từ dạo
    còn mài đũng quần nơi ghế nhà trường
hay từ dạo ngược xuôi những đường phố bụi bậm của Saigon trên những con
ngựa sắt cũ kỹ.  Cũng rất ngạc nhiên, khi những bức thư vỏn vẹn có vài hàng
“Mùa Xuân đến rồi đó thằng bạn ở xa!  Tụi tao thích nhất những ngày tháng
này.  Nó làm mình sống lại mày ạ!”

       Lời thư ngắn ngủi cứ làm tôi bâng khuâng mãi.  Cái bâng khuâng không
phải vì những người bạn ấy đã một thời khá gần gũi với tôi.  Mà là nhắc nhở
tôi tuổi đời đã đi hết phân nửa, trong nửa đó tôi đã làm gì, đã có gì, và đã mất
gì!  Thật là một bâng khuâng nằm ở những dòng chữ đơn sơ đó.

       Buổi sáng nay, cũng hơi khác với thói quen hàng ngày, tôi thức dậy
sớm hơn. Ra sân trước định lấy báo vào đọc, nhưng sớm qúa nên báo chưa
được đưa tới, mùi cà phê trong bếp làm tôi sảng khoái thật nhẹ nhàng.  Tôi đi
ra vườn sau, ánh sáng còn lờ mờ dưới chân.  Khu vườn như đang thức dậy
sau một đêm dài mùa Đông lạnh lẽo.  Tôi đứng đó, vươn vai hưởng thụ và
hít thở cái không khí trong lành thật lâu.  Tôi quên hẳn đi cái lạnh lẽo của
mùa Đông mà chỉ thấy lúc đó chung quanh tôi đều là mùa Xuân tươi mát.  

       Tôi đảo mắt nhìn quanh một vòng và nhận thấy những mầm non đã nhú
lên và những chiếc lá đang trở mình sang Xuân bằng màu xanh tươi mát.  Tôi
nhớ đến hai chữ “sống lại” trong lá thư của những người bạn cũ.  Giống như
vườn cây trong sân nhà tôi, dù mùa Đông có dài lạnh lẽo khắc nghiệt đến
đâu, rồi thì mùa Xuân cũng sẽ lại đến và cây cối lại trổ mầm vươn lên sống
lại.

       Thoang thoảng trong không gian mùi sương mai cùng cỏ cây, tôi đang
lạc vào thế giới mộng ảo thần tiên.  Trong chốc lát tất cả đã lui vào dĩ vãng và
kỷ niệm như những mảnh đời nhỏ nhoi hèn mọn của tôi và bạn bè.  Những
năm tháng có cực khổ, đầy đọa trầm luân đến như thế nào, rồi thì cũng qua
đi.  Và chúng tôi vẫn còn đây, nói một cách gọn ghẽ hơn là chúng tôi vẫn còn
sống, vẫn trăn trở với đời. Và nhất là vẫn có những mùa Xuân đời người, dù
có muộn màng, rực rỡ xanh mướt như những mùa Xuân cây cỏ đất trời.

       Tôi giật mình khi có một tiếng động vang lên trong lùm cây trước mặt.  
Tôi hoảng, tôi như người mù đi trong đêm.  Ánh sáng lúc đó không đủ giúp
tôi nhìn thấy vật gì đã gây nên tiếng động.  Tôi lặng yên, tôi đã tưởng tượng
thật nhanh, phải chăng một con mãnh thú hay một con vật nhiều răng nanh
đang rình mồi, và hôm nay tôi là miếng mồi ngon của nó.  “Sống lại” hai chữ
lại trở về với tôi thật nhanh.  Tôi phải tranh đấu, phải vùng vẫy để mà thoát
ra cái tiếng động đã phát ra từ lùm cây trước mặt, tôi vung tay lên mà như sờ
thấy được khoảng tối kinh hãi trong tôi.  Nhưng tệ hại thật, giữa cơn hỗn loạn
ấy, ý thức phản kháng trong tôi hoàn toàn bị tê liệt.  Tôi như tê dại trong cái
êm ả sợ hãi ấy. Thôi thì phó mặc tất cả.  Tôi chờ và tiếp tục chờ.  Nhưng
tiếng động ấy đã xa, không trở lại nữa, tôi hít vào một hơi dài cho thêm can
đảm rồi gượng bước tới để cùng với trời đất cỏ cây đối diện với thực tại.  
Lùm cây vẫn im lặng, vẫn không một mãnh thú nào xuất hiện….Và tôi như
đã được “sống lại” lần nữa.

   … Trạng thái từ cõi chết trở về với sự sống.  Từ lụi tàn trở mình thành
mạch sống sinh sôi.  Từ huyễn mộng rũ ra lớp sương mù quá khứ để hòa
mình vào dòng thực tại tuy ngổn ngang vì mùi hoa cỏ trong vườn, vì nỗi sợ
hãi do tiếng động và vì mùi cà phê mới pha buổi sáng.  Giờ đây càng thấy
thấm thía cho hai chữ “sống lại” của bạn bè tôi.

        
                                            
        Trần Ngọc Lân
                    
        (Thương về bạn học cũ “Ve Chai” - Nguyễn Du)