Hội Cựu Học Sinh Nguyễn Du
            Mỗi độ xuân về, giữa cơn gió lạnh của những
    ngày đông ở xứ người, lòng người chợt vương một nỗi
    buồn man mác của kẻ tha hương khi nhớ về chuỗi ký
    ức ở một nơi xa lắm.  Bên ấy, mùa xuân đang trở về
    trên những chậu cúc vàng rực rỡ, mồng gà đỏ thắm,
    những cây tắc kiểng no tròn bụ bẩm trái căng chín
    mọng...  Và hơn thế nữa những cánh mai vàng nở rộ
    trong nắng xuân ấm áp.  Đẹp kiêu sa đến nao cả lòng
    người.  Hương xuân thanh thoát, tình xuân nồng nàn.  
Cho dù có thờ ơ cách mấy mùa xuân cũng đến bên mình để nhuộm hồng đôi má cô gái
xuân thì, làm rạng rỡ nụ cười trẻ thơ.  Người ta vẫn cho rằng mùa xuân là mùa của tuổi
trẻ, khi những mầm lá non vừa nhú trên cành lộc biếc là một sức sống mới bắt đầu.  
Đứng trước cửa giao mùa người có chút xao lòng khi nhớ về những dâu bể của năm
tháng qua, tình cũ phai nhòa, bạn bè người thân đã có người ra đi không trở lại...  Một
thoáng ngậm ngùi khi nhớ về những chiều xuân năm xưa, khi mái tóc còn xanh, tâm hồn
còn mênh mang nét hồn nhiên tuổi trẻ.  Xôn xao mong đợi từng ngày để đón tân niên,
trao nhau lời chúc đầu năm, mời nhau miếng mứt thân tình, ly rượu nồng ấm...  Và cùng
nhau cất lên khúc hát mừng xuân rộn ràng:

           Ngày xuân nâng chén, ta chúc nơi nơi...

Bằng nhịp điệu Valse sôi nổi.  Từ năm 1955, bản nhạc Ly Rượu Mừng của nhạc sĩ
Phạm Đình Chương lần đầu tiên được đăng trên số báo Tết Đời Mới đã trở thành một
khúc hoan ca không thể thiếu trong những buổi tiệc tân niên, người ở xa quay buớc trở
về sum họp dưới mái ấm gia đình, khi bạn bè thân hữu gặp gỡ trong ngày họp mặt đầu
năm của những gia đình Việt Nam.  Người ta tạm quên đi những bon chen nhọc nhằn
của đời sống và cùng nâng ly rượu hát lên câu chúc mừng năm mới:

    Mừng anh nông phu vui lúa thơm hơi
    Người thương gia lợi tức
    Người công nhân ấm no
    Thoát ly đời gian lao nghèo khó...

Tiếng hát hòa lẫn vào niềm mơ ước chung giản dị cơm no, áo ấm của con người:

    Á... a... a...a
    Nhấp chén đầy vơi chúc người người vui
    Á... a... a... a
    Muôn lòng xao xuyến duyên đời...

Có gì hơn nữa khi lòng người tràn ngập niềm vui, khi mối duyên thắm trở thành vĩnh
cửu dưới mái ấm ngôi nhà se se mùi mứt tết ngọt lịm bên bếp lửa hồng.  Người phụ nữ
khéo tay lựa từng hột nếp tím, ủ men làm nên ly rượu cẩm cay nồng để:

    Rót thêm tràn đầy chén quan san
    Chúc người binh sĩ lên đàng
    Chiến đấu công thành
    Sống cuộc đời lành
    Mừng người vì nước quên thân mình...

Mùa xuân không chỉ đơn thuần trong tình yêu tuổi trẻ.  Nó còn bao la hơn nữa đó là tình
yêu quê hương, đất nước.  Người trai trẻ bỏ lại niềm vui sau lưng, người thân yêu nơi
chốn quê nhà, lên đường làm tròn bổn phận người trai trong thời chinh chiến.  Giữa hoan
khúc rộn ràng của nhịp xuân, tiết tấu bài hát chợt nhẹ nhàng hẳn đi khi nói về người mẹ
già đang mòn mỏi trông chờ người con nơi phương xa:

    Kìa nơi xa xa, có bà mẹ già
    Từ lâu mong con mắt vương lệ nhòa
    Chúc bà một sớm quê hương
    Bước con về hòa nỗi yêu thương...

Quê hương của mẹ có nếp nhà tranh khói lam chiều tỏa ấm.  Chậu cúc vàng nở rộ bên
hiên nhà.  Gốc mai già cha đã tỉ mỉ ngắt từng cọng lá để chờ đúng giao mùa nở tung trăm
cánh diệu kỳ.  Đêm ba mươi Tết có em ngồi trông nồi bánh chưng khuya mà nhớ về anh
thiết tha trìu mến.  Mùa xuân tươi vui là mùa xuân xum họp gia đình, bạn bè thân thiết.  
Mong anh trở về cùng em bên bếp lửa hồng, cho mắt mẹ thôi lệ nhòa, rạng rỡ niềm vui
đoàn tụ:

    Á... a... a... a...
    Hát khúc hoan ca thắm tươi đời lính
    Á... a... a... a...
    Chúc mẹ hiền dứt ưu tình...

Nụ cười đã trở về trên môi mẹ già, vòng tay mở rộng chờ đón người con yêu bao năm
dài biền biệt.  Tiếng nói vang vang, nụ cười rộn rã của người thanh niên làm ấm áp mái
tranh nghèo thiếu bàn tay con chăm sóc.  Nguyện ước cho quê hương được thanh bình,
cho tình yêu đôi lứa được ươm hoa kết trái như đôi chim non ríu rít đang mớm
mồi cho nhau trên cành lộc biếc:

    Rượu hân hoan mừng đôi uyên ương
    Xây tổ ấm trên cành yêu thương...

Lời chúc Tết càng rộn ràng hơn nữa trong những nụ cười viên mãn, tiếng cụng ly mời
chào thân thiết của bạn bè.  Người ta hát những bài ca vui, đọc những vần thơ hay đã
được người nghệ sĩ trau chuốt gửi tặng cho đời.  Người nghệ sĩ cầm bút lên để viết về
mối giao cảm theo mùa.  Đêm xuân rạo rực, hồn xuân thắm tươi.  Sức sống của cả năm
dường như đang bắt đầu từ những giây phút thiêng liêng, vô hình lan theo làn khói hương
trầm nghi ngút.  Người ta khai bút đầu năm bằng những ý xuân nồng nàn mong cho tình
xuân luôn tươi trẻ:

    Nào cạn ly mừng người nghệ sĩ
    Nét thi ca chấm phá tô lên đời mới...

Giữa giây phút thiêng liêng của đêm Giao thừa, bao nhiêu tị hiềm đắng cay chợt biến
mất.  Có những khuôn mặt tưởng đã từng quên giờ đây trong khoảng không gian vô tận
của phút giao mùa, chợt hiểu, ánh mắt đó, nụ cười đó, vẫn còn tồn tại mãi trong tâm trí
không nguôi:

    Bạn hỡi vang lên
    Lời hứa thiêng liêng
    Chúc non sông hòa bình
    Ngày máu xương thôi tuôn rơi
    Ngày ấy quê hương yên vui
    Đợi anh về trong chén tình đầy vơi...

       Niềm mơ ước thanh bình trong Ly Rượu Mừng chính là lời cầu chúc chân thành
của nhạc sĩ Phạm Đình Chương.  Mơ ước của một người nhạc sĩ đã trải qua bao nỗi
thăng trầm của đất nước.  Lời nhạc giản dị, điệu nhạc rộn ràng.  Người nhạc sĩ thiên tài
đã viết về niềm mơ ước rất chung của bao người trong những nốt nhạc  thiết tha.  Không
đơn giản chỉ là một nỗi niềm riêng tư dành cho anh, hay cho em, mà còn có bóng dáng
của quê hương đất nước trong thời chinh chiến:

    Nhấc cao ly này
    Hãy chúc ngày mai sáng trời tự do
    Nước non thanh bình
    Muôn người hạnh phúc chan hòa...

       Cuối cùng, niềm mơ ước đã được dâng lên cao vút trong phần kết thật tròn trịa tràn
đầy gửi đến mọi người, mọi nhà:

    Ước mơ hạnh phúc nơi nơi
    Hương thanh bình dâng phơi phới.

Điệu nhạc ấy, lời nhạc ấy đã khiến Ly Rượu Mừng trở thành bất tử theo thời gian dù đã
trải qua hơn nửa thế kỷ.  Người nhạc sĩ thiên tài nay đã khuất, nhưng mỗi khi xuân về,
nếu chúng ta có cùng nắm tay nhau cất lên khúc nhạc mừng xuân, hãy nhớ về ông, hãy
nhớ về những người bạn, người thân đã ra đi...  với lòng tha thiết cho một tình yêu chân
thành, vĩnh cửu.  



    Nguyên Tú My