Chúng ta vẫn nói với nhau về một ngôi trường cũ
Ngôi trường ngày xưa
Tường không rêu phủ
Mái không ngói đỏ
Như trong những chuyện thần tiên
Ngôi trường còn có vẻ hơi quê
Giữa thành phố Sàigòn
Một ngôi trường rất xinh nằm bên trong cư xá
Bạn vẫn nhắc với tôi về hàng cây bã đậu
Có tàn lá to che mát những trưa hè
Để cho tôi ngơ ngẩn mà hỏi khẽ
Sao không phải là hàng me
Để mỗi chiều về lá vương mái tóc xanh
Để bạn được ga-lăng
Khẽ nói với tôi rằng
Nhỏ đứng yên
Để cho tui gỡ hộ
Vâng! Ngôi trường của chúng ta
Không có những hàng me xanh lá
Như những bài thơ
Bài hát mà người ta hay nhắc khi nói đến tình yêu
Tuổi trẻ của chúng ta ngây ngô
Thơ dại thật nhiều
Như hàng phượng vĩ còn non
Nào đã đâu kịp lớn
Mùa Hè trôi qua
Mùa Hè cuối cùng nghiệt ngã
Bỏ quên chúng ta ở cuối mọi nẻo đường
Rồi đến một ngày
Nhìn nhau trên đầu đã bạc
Có sợi tóc nào là sợi nhớ sợi thương…


    Nguyên Tú My
Có ai đó đi về ngang trường cũ
Hái dùm tôi nhánh điệp cuối sân trường
Ngắt dùm tôi từng lá xanh nho nhỏ
Gửi gió mang về cho kẻ sống tha hương

Có ai đó còn giữ từng trang vở
Lưu bút học trò viết vội giữa mùa thi
Đọc giùm tôi lời để thương để nhớ
Để cho tôi nhớ lại lúc xuân thì

Có ai đó ngồi bên cầu thang cũ
Châm giùm tôi điếu thuốc nhẹ hơi bay
Để tôi nghe tiếng guốc em đâu đó
Mà thấy mắt mình chợt thoáng cay …

Có ai đó dừng chân bên cửa lớp
Xin ngồi vào chiếc bàn học đầu tiên
Ngắm giùm tôi hoa điệp vàng trước gió
Sẽ hiểu vì sao nhớ ngây dại đến giờ

Nhớ về ngày tháng cũ
Nhớ về mái trường xưa
Nhớ bạn bè thơ dại
Đong làm sao cho vừa
Nổi nhớ…


    Nguyên Tú My
Cuộc tình giờ đây đã tàn
    Chỉ còn là một hình bóng xưa
    Người tình của tôi bé dại
    Một lần tim tôi vỡ nát tan …
    Này hỡi người con gái tôi yêu
    Giờ này em đang ở đâu?
    Hiểu lòng anh, chỉ có  yêu em
    Mong trọn đời ta sẽ gần nhau ...
    Lời Nhạc “Cuộc Tình” của Khánh Hiệp
Ngôi trường nhỏ nằm sâu trong cư xá
Mỗi độ hè về điệp trải lối đầy hoa
Lũ ve khẽ xì xào trong kẽ lá
Có một người biết yêu hôm qua

Sao thế nhỉ trời hôm nay không gió
Để em tôi phải cột tóc đuôi gà
Trời không gió mà tóc bay thật lạ
Sợi tóc vô tình bay lạc vào hồn ta

Thôi em nhé mỗi lần qua cửa lớp
Đừng điệu đà hất mái tóc ngang vai
Kẻo có một người run đôi chân bước
Vấp trúng cầu thang để guốc đứt quai

Guốc đứt quai đưa đây anh đóng hộ
Mái tóc dài sao em lại cắt đi?
Làm em quên một thời thương để nhớ
Có đóa hồng kia đã héo tự bao giờ …


    Nguyên Tú My