Ngồi ở xứ người, nhớ Saigon quá
Nhớ nắng sân trường, nhớ hàng điệp lao xao
Nhớ về tuổi thơ sôi nổi lẫn ngọt ngào
Nhớ bóng Thầy nghiêng bên chiếc bàn học cũ
Bao năm rồi Thầy vẫn như thuở âý
Đem bao dung che chở lũ học trò
Đời quá rộng không như trang sách vở
Để trán Thầy thêm một nếp nhăn mờ
Chiếc bảng đen còn trắng đầy bụi phấn?
Nắng ban trưa còn soi bóng Thầy không?
Tiếng giảng bài Thầy còn vang lớp học
Bài học đầu tiên – bài học của bao dung
Ngồi ở xứ người, mùa thu qua rất vội
Mùa thu xứ người, trời lất phất mưa bay
Mùa thu xứ người, sao lòng  cô quạnh vắng
Chỉ có nỗi nhớ về Thầy
Như nỗi nhớ hôm nay …


    Mai Thị Thúy

Tái Bút: Kính tặng thầy Trần Văn Thương
GS Chủ Nhiệm 12C1 – Niên Khóa 1978-1979
Có một đôi guốc nhỏ
Xinh như bàn chân em
Anh cũng chỉ liếc trộm
Chứ đâu được phép nhìn
Đôi guốc thật ngô nghê
Lóc cóc buổi trưa hè
Làm anh đang ngái ngủ
Phải giật mình lắng nghe

Nghe riết rồi nên quen
Nghe quen mãi nên ghiền
Ngày không nghe tiếng guốc
Đêm ngơ ngẩn gọi tên
Nhớ quá tiếng guốc ơi
Hãy gõ xuống hồn tôi
Để ban mai thức dậy
Được nghe tiếng em cười

Rồi ngày tháng trôi qua
Cây phượng vĩ trỗ hoa
Sân trường vắng tiếng guốc
Chỉ còn ta vơí ta …
Hôm nay đọc bài thơ
Có tiếng guốc buổi trưa
Chợt nhớ em dạo ấy
Gõ hồn ta năm xưa


    Nguyên Tú My
Buông trôi một chút phù danh
    Bao năm đèn sách một manh giấy tàn
    Qua sông ngó nước trời tan
    Thương chùm bèo nổi lang thang không bờ        
    Mừng ta vừa thoát giấc mơ …
    Rũ manh áo bạc ... vẫn vơ tháng ngày …

    Nguyễn T. Trung