Bến sông đã lỡ nhịp đò Thuyền ai buông lái câu hò canh thâu Hò ơi … chim én về đâu Em thương em nhớ đêm sâu mong chờ Thương ai mấy thuở mây mờ Nhớ ai quên cả lối vừa vào ra Trách mình rồi trách người ta Chợ làng chạm nón sao mà ngó lơ Hàng cau rồi đến hàng mơ Sao anh không ghé hàng trầu mới têm Cho em má đỏ môi mềm Pháo hồng tiễn bước con thuyền sang sông Đò ơi chở nắng chờ mong Chở qua bên nớ bến sông vơi đầy Vơi đi một tiếng thở dài Đầy thêm trăm mối thương hoài người dưng …
Nguyên Tú My
Ngày Đi...
Lần đầu qua Mỹ Thuận, Dòng nước đục phù sa. Mạn tàu nghe sóng vỗ Đều đặn như đời ta... Theo đò ngang sông Hậu, Nước vẫn đỏ một màu. Nắng trưa pha vàng tóc Thuyền xuôi dòng về đâu? Long Xuyên ngày ta đến Thị xã có ai hay! Đi giữa lòng phố chợ Lộng gió tóc bay bay...
Đêm Thị Xã ...
Đêm thị xã đông vui Sao riêng lòng quạnh vắng... Ly rượu nào mềm môi Cho ta quên ngày tháng... Chân bước thấy nhẹ tênh Mỉm cười trong bóng tối Ta về đường đêm lặng.. Thị xã ngủ say rồi...
Nguyễn Thành Trung
Lời tác giả: Trung nghĩ ít nhiều cũng mang tâm sự của anh em mình ở VN một thời quá khứ và ít nhiều cũng của các bạn đã ra đi as late as 1980's... Có ai hồi tưởng lại Miền Tây sông nước không? Câu thơ truyền khẩu của ngày xưa là ....
Long Xuyên đi dễ khó về Trai đi có vợ, gái về có con....
Có chùm hoa hé nụ Tỏa khẽ chút hương thầm Tặng em bên thềm cũ Hương tóc em mùa Đông Bàn tay nhẹ bàn tay Áo vàng vương gió bay Cùng em đi lễ thánh Chợt thấy lòng ta say Muốn làm một tín đồ Bên giáo đường chờ đợi Em đi qua rước lễ Ban cho chút tình thơ Lòng ta như quán trọ Xin mời em dừng bước Cho ta hong lò sưởi Ấm cuộc tình cuối năm Ngồi bên em khẽ hát Lời đêm thánh vô cùng Ngàn vì sao như mắt Đôi mắt nâu mùa Đông Ta muốn thành trẻ thơ Không toan tính lọc lừa Lòng thành theo tiếng nhạc Thoáng nụ cười vu vơ Về cùng ta em nhé! Theo ta qua mùa Đông Khi Xuân về đến ngõ Mình làm lễ tơ hồng
Nguyên Tú My
Buổi sáng mờ sương Nắng vương ngoài ngõ Chùm hoa hé nở Bên gốc ngâu già Gom lá hộ ta Đưa tình về phố Tình ta như cỏ Êm gót chân hồng Chạm ngõ mùa Đông Nắng hồng hoa sứ Bản tình ca cũ Quét lá trên sân Đốt hết bụi trần Về thương hoa sứ
Nguyên Tú My
À ơi con ngủ cho ngoan Mẹ ru con giấc mộng vàng chiêm bao Ngoài kia trời đất lao xao Mẹ đan gối ấm, nôi ngào ngạt hương Mẹ ru tình tự quê hương Cho con yêu nắng trong vườn tuổi thơ Mẹ ru câu hát ban sơ À ơi theo gió võng đưa ngọt ngào Câu ru mẹ hát ca dao Lời quê hương đó mẹ nào có quên Tiếng gà gáy sớm trời đêm Tiếng chim ngoài ngõ bên thềm bụi mơ Bóng trăng sáng tỏ mây mờ Đóa Quỳnh hé nụ hương chờ trăng sao Ru con khúc hát đồng dao À ơi Cuội nhé, cười nào bé ngoan Chị Hằng trốn xuống trần gian Cuội ôm mãi ánh trăng vàng nhớ thương Mai đây con bước đến trường Lời ru của mẹ dẫn đường con đi Khi con đến tuổi xuân thì Mẹ ru câu hát nhẹ êm gót hài Đường đời dẫu lắm chông gai Có lời ru mẹ ngân dài trong đêm …
Nguyên Tú My
Chiều về ngang phố chợ Bỗng thấy đời buồn tênh! Lanh quanh con dốc nhỏ Đóa qùy vàng cuối sân
Vườn nhà ai mở ngõ Thấp thoáng bên dậu thưa Có em ngồi hong tóc Nắng chiều vàng lưa thưa
Lang thang trên phố núi Mỏi rã bước chân người Tương lai qua tay với Sao dám ngỏ em ơi
Ngày mai anh xa rồi Xa phố núi ngậm ngùi Hành trang anh chỉ mỗi Đóa quỳ vàng nhỏ nhoi
Vẫy tay chào phố núi Vẫy tay chào cuộc đời Cửa vườn thơ khép lại Hoa vàng rơi tả tơi
Nguyên Tú My
Ừ nhỉ ngỡ quên mà vẫn nhớ Ngỡ hồn vẫn trắng vở học trò Ngỡ kỷ niệm xưa là bản nháp Cục tẩy dòng đời sẽ xóa mờ
Ừ nhỉ ngỡ quên, quên được đâu Thà như tượng đá cuối vực sâu Đêm về nghe sóng ru niềm nhớ Mà chẳng biết đau, chẳng biết sầu
Ừ nhỉ nhớ nhiều cũng thế thôi Áo em trắng quá tình tôi Câu thơ năm cũ còn dang dở Gửi gió theo mây đến cuối trời …
Nguyên Tú My
Tôi đi tìm em giữa cõi đời chật chội Đầy mùi khói xe Những băng quãng cáo ăn chơi Nhưng dòng người bon chen lúc nào cũng vội Chẳng muốn nhìn nhau Dù chỉ một nụ cười Gã hàng xóm cùng sống chung cư xá Gặp nhau mỗi ngày cũng chỉ: “Hi! ya” Cô đồng nghiệp rất gần nhưng rất lạ Ôm chó hôn hoài Mà chẳng hôn ta! Chỉ có lão homeless già sống bên hè phố Ngồi trên vĩa hè nói đủ thứ chuyện ngày xưa Nghe có một lần lão nhậu say đánh vợ Cảnh sát xích tay đuổi cổ ra khỏi nhà Có phải không em Có phải không bao giờ ta tìm được Giữa điều thực điều hư Chẳng biết đâu lường Và ngày qua ngày, tôi vẫn mòn chân bước Giữa phố xá đông người Đi tìm nữa riêng tôi …