Sáng dậy cùng nhau uống chén trà, Tự do trao đổi chuyện ba hoa Mặc ai khoác lác không cần biết Đạo lý văn chương ta với ta !
Tình bạn ...
Bạn bè thân thiết không còn mấy. Đứa đã quy tiên, đứa nước ngoài Cuộc đời ngắn ngủi sao mà ngán Nhắp chén trà xuân dạ cảm hoài
Chỉ còn tình thương ở lại ...
Thời giờ thấm thoát tưạ thoi đưa, Mới sáng thế mà đã buổi trưa Trai trẻ bao lâu mà đầu bạc Nhớ thương thương nhớ mấy cho vừa
Lạc con ...
Mẹ mất con rồi, con ở đâu ? Đêm ngày thương nhớ khiến đau đầu Đói no sướng khổ con đành chịu Héo hắt trong lòng mẹ khổ đau
Tây Thi ...
Đem thân dâng hiến đấng Quân Vương Những rắp khuynh thành chẳng tiếc thương Duyên kiếp trớ trêu, tình lại thắm Đồng sinh đồng tử vẹn yêu đương
Thầy Ngô Văn
Bạn có biết chuyện tình anh nghệ sĩ ? Bán nhà xinh mua triệu đóa hoa hồng Tặng người yêu chỉ để tỏ lòng mình Yêu như vậy làm sao tôi theo được Tuổi học trò nào có chi mà bán Một đóa thôi cũng được phải không em ? Tuy là một, giống như em chỉ một Trong lòng tôi em là triệu đóa hồng tươi Lòng tôi đó nhưng tôi không dám ngỏ Đi theo em cả một chặng đường dài Em không cầm, hoa sẽ héo cho xem Chỉ là hoa đâu có gì là đắt giá Sao em lại nỡ chối bỏ tình tôi ? Người qua đường nhìn tôi như tội nghiệp Lòng tôi buồn hoa cũng cúi buồn theo Tôi biết em muốn cả triệu đóa hồng Tôi không thể dù yêu em nhiều lắm ! Đến hôm nay mở vào trang nhật ký Nhánh hồng khô tôi vẫn giữ tự bao giờ Bạn đã biết tình buồn anh học sĩ !!!
Xuân Hương
Ngày gặp nhau chúng mình khẽ nói Hai mươi sáu năm rồi trôi thật là nhanh Những kỷ niệm xưa nhập nhòa trong bóng tối Ngồi nhắc nhau nghe Có đứa nhớ đứa quên Này có còn nhớ ngày đi lao động Dưới cái nóng cháy da Mà đầu vẩn để trần Đạp con ngựa già leo dốc dài Thủ Đức (mà vẫn còn gân cười ha hả) Và cố gồng mình thi ai đạp xe nhanh! Này có còn nhớ trò chơi dấu dép Dấu làm sao tìm mãi không ra Làm cô bạn khóc vùi sưng cả mắt Để lũ con trai phải viết tự kiểm tra Này có còn nhớ những mối tình nho nhỏ Giữa điều có điều không là một khoảng cách rất gần Có lẽ quá gần Nên chẵng bao giờ dám tỏ E sợ rằng sẽ làm đứt sợi chỉ mỏng manh Có còn nhớ và còn rất nhiều điều để nhớ Những trận cười thức trắng cả đêm thâu Khẽ hỏi nhau ngày đó tuy nghèo Mà sao chúng mình thương nhau thế nhỉ ?
Nguyên Tú My
Đã qua rồi mùa Xuân xưa rực rỡ Đóa cúc vàng buồn rũ bóng trên sân Xác pháo hồng bạc màu tim tím ngắt Mùa Xuân qua một khoảnh khắc rất gần
Đã qua rồi mùa Hạ đầy nhung nhớ Cánh phượng hồng thắm đỏ góc sân trường Mưa đầu Hạ, ướt phố xưa anh đến Bờ môi kia đã quên một nụ hôn
Đã qua rồi mùa Thu vương tóc rối Hoa nắng vàng kỷ niệm cũ phôi pha Và dù biết ta xa nhau từ đó Vẫn hỏi thầm … có còn yêu em không ?
Nguyên Tú My
Con dốc nhỏ quanh quanh Quán café hiu hắt Cơn mưa chiều cuối năm Hỏi lòng sao trống vắng
Thương gió ru con phố Vỗ về mối tình câm Bàn tay em là nắng Lửng lơ không cho cầm
Tóc em dài theo gió Áo em vàng cuối đông Ta ngồi đây đong đếm Giọt café nâu buồn
Ta như gã hát rong Trở về con phố cũ Mang nỗi buồn không tên Bấm phím đàn quá khứ
Để suốt đời nặng nợ Đôi mắt café buồn Giọt nắng nào rơi xuống Hóa thân thành mưa tuôn
Đưa em về qua phố Ngõ vắng chiếc dù nghiêng Giọt café bỗng ngọt Còn đọng trên môi em …
Nguyên Tú My
Anh trở về mang theo thoáng vu vơ phố núi Có một giọt sương cũng trở thành ký ức nhiệm màu Có đóa cỏ may níu vai gầy nỗi nhớ Có những chiều mưa lành lạnh bước chân sâu Chỉ là nổi nhớ … Dã quỳ nở muộn Phố núi mờ sương Anh lang thang trên con dốc đá Ngọn thánh giá giáo đường chợt thấy bơ vơ Nghe nỗi đau tim mình sao se sắt Đồi thông ơi ! Đừng hát khúc đợi chờ Ừ, thì lãng quên … Quên đi những điều không muốn nhớ Câu hát năm xưa nghe vẫn thấy lao đao Giữa phố chiều nay một thoáng xôn xao Chỉ là cái giật mình mà sao tim đau nhói! Nhớ em đấy Đóa dã quỳ phố núi Chút tình thơ chưa lần hẹn bờ môi Anh đã chán lời yêu thương giả dối Xin đổi cả kiếp người để có mình em thôi …