Lời Ngỏ:

Trên con đường dẫn vào nẻo ngôn từ.  Thơ có lối đi riêng để đến với tâm hồn của những người
đồng cảm.  Có khi chỉ là một bất chợt trước sự dịu dàng của cơn mưa hay cái ấm áp trong vạt
nắng ban chiều...  Đôi khi trong sự dịu dàng ấy vẫn còn một điều gì mênh mang, sâu lắng hơn
thế nữa trong lòng của người yêu thơ.  Có thể là một nụ cười.  Có thể là giọt nước mắt... lặng lẽ
trôi theo những vô thường của đời sống.  

Trong khoảnh khắc của sự cảm nhận ấy, người yêu thơ đã gieo cho tôi một niềm tin vào cái
hạnh phúc đơn giản được tiếp tục cầm bút để viết nên những vần thơ dù còn vụng dại.

Với trang thơ này, xin được xem như một lời cảm tạ chân thành để gửi đến quý Thầy Cô, thân
hữu và bạn đọc.

                                                                            Nguyên Tú My
Tôi ôm trái tim câm
Đi qua phiên chợ chiều vắng lặng
Trái tim đau đã cạn khô nước mắt
Không còn nói được điều chân chất ngọt ngào
Giữa biển đời con sóng lao xao
Chiếc thuyền nhân gian
Chở nỗi sầu viễn xứ
Trăng lẻ loi chốn riêng tôi cô lữ
Có nỗi đau nào
Hoá thân thành cánh bướm nhỏ nhoi
Hạnh phúc tôi không chỉ là giấc mơ thôi
Là nụ cười từ những vần thơ lượm lặt
Là nước mắt xuôi về lòng chân thật
Là tiếng thở dài trước cay đắng tị hiềm
Cánh bướm vàng đã chết trong đêm
Khi vội tin vào lời tiên tri của thánh
Cửa thiên đường còn xa thăm thẳm
Đôi cánh khô phơi dưới ánh mặt trời
Tôi biết kiếp người phút cuối cũng đơn côi
Nên rất cần một bàn tay
Tiễn đưa vào vô tận
Người có về cắm nén nhang trầm thanh vắng
Có nhớ về tôi qua làn hương khói xưa...


    Nguyên Tú My
Trên phố cũ xưa vàng nắng hạ
Biển nồng nàn xanh ngát chân mây
Tháng năm nào ấp ủ thơ ngây
Cánh chuồn kim bay trên phố biển
Những góc đường nắng chia hò hẹn
Anh đi bên nắng đổ che em
Trong tay anh, em chợt ngoan hiền
Anh nói về tình yêu hoa cỏ
Đóa tường vi chờ ai trong gió
Ghế đá nào đọng thẫm sương đêm
Giọt mưa thu rơi nhẹ bên thềm
Khúc nhạc sầu cố hương hiu quạnh
Những đêm sâu mình anh trống vắng
Trăng cô đơn ngập sóng xa bờ
Biển dạt dào ôm cả hồn thơ
Chờ ai cuối thu hương trầm tưởng
Hết lòng đời vẫn chưa trả được
Nợ ai kia đuôi mắt nụ cười
Hương thầm ẩn kẽ lá sương rơi
Tình yêu đến bất ngờ không hẹn
Nửa đời qua trót quên kỷ niệm
Câu thơ xưa không dệt nên lời
Nếp nhăn hằn khóe mắt làn môi
Có một thời để yêu để nhớ
Nay em đến nhẹ nhàng hơi thở
Anh nghe như nhịp đập tim mình
Nụ hôn đầu nhân thế hồi sinh
Để anh thêm một điều để nhớ
Anh có em... Em ơi, chiều biển gió...


Nguyên Tú My
Lá vàng ai thả đêm trăng
Cho em ngả bóng sầu giăng cuối trời
Hương xưa thoáng gió mây ngời
Lá ơi để lỡ một đời nhân duyên
Khay trầu ai nỡ bỏ quên
Quả cau cay đắng môi mềm tơ loan
Lỡ làng một chút hồng nhan
Đợi người ngồi ngắm trăng vàng cuối thu
Xẻ ngang tà áo mây mù
Vạt vương tóc rối vạt rời chân mây
Tặng người một chút hương say
Trầu têm cánh phượng sầu này riêng em
Lá rơi lạc lối ngoài hiên
Trăng khuya ngã bóng người quên lối về


    Nguyên Tú My
Thương em hoa cỏ lên trời
Đong đưa cánh gió môi cười ngây thơ
Êm êm tóc rũ vương tơ
Nâng niu vạt nắng thả rơi nỗi sầu
Yêu em tự thưở ban đầu
Cái nhìn bất chợt giữa chiều mưa ngâu
Bước đi đuôi mắt liếc mau
Giọt mưa cũng thấy liêu xiêu giữa trời
Tóc mơ thả gió mây ngời
Nghiêng vai dấu nửa môi cười mênh mông
Nhân gian chợt hóa hư không
Phố xưa bất chợt bềnh bồng như mây
Áo em vàng quá chiều nay
Cho ta cứ ngỡ thu nay đã về
Hồn ta lắm nỗi ê chề
Chỉ cần em dạ, ta thề... yêu em.


                   Nguyên Tú My
Thôi thì xưa cũ ngủ yên
Phố xưa rêu phủ bên hiên nỗi buồn
Phôi pha mấy thưở mưa nguồn
Anh về với phố dấu buồn trong tay
Tìm đâu mùi tóc nồng say
Dấu yêu tự thưở môi này chưa quen
Ngõ trưa nắng đổ qua thềm
Người xưa dấu bóng biết tìm nơi đâu
Phù du sau cõi bể dâu
Nửa đời ngoảnh lại thiên thu nhớ người.


Nguyên Tú My
Có một ngày anh không còn bên em nữa
Trả lại cho em câu thơ hụt hẫng nửa đời
Mảnh thời gian cũng chẳng buồn trôi
Và trái đất bỗng ngừng quay trong vũ trụ
Làm sao em biết
Khi tháng ngày chỉ là miền quá khứ
Còn chỉ mình em sống khờ khạo u mê
Bến sông xa mùa nước cạn không về
Con thuyền trắng trôi theo giòng kỷ niệm
Có phải trăng đâu mà chờ đến rằm mới hẹn
Khi đoá quỳnh không còn toả được hương
Một nửa linh hồn đã trót yêu thương
Trang nhật ký xếp bên đời thương nhớ
Tình yêu em thiết tha con sông nhỏ
Tháng năm dài ôm thương nhớ đầy vơi
Dẫu biết rằng anh rồi sẽ quên thôi
Vẫn trách lòng sao dửng dưng đến vậy
Có thay đổi được không một tình yêu ấy
Ánh trăng rằm sao nỡ xẻ làm đôi
Em bơ vơ trong cuộc sống nửa vời
Đâu dễ quên màu hoa chiều năm cũ


Nguyên Tú My