Lòng nghĩ thôi thương nhớ,
Người ấy lâu lắm rồi,
Nhưng sao vẫn bồi hồi,
Khi gặp người trong mộng.

Trong giấc mơ, người đến,
Sao dáng vóc gầy hao,
Sao nét mặt xanh xao,
Nụ cười như xa vắng?

Mười sáu năm qua nữa,
Nhưng dạ mãi vấn vương,
Hình bóng người xưa thương,
Nơi sân trường đại học.

Với người, tôi nhớ mãi,
Nụ hôn chưa một lần,
Tay cầm tay, thật gần,
Lời yêu, không dám nói.

Tôi làm người đau đớn,
Trong tim, tôi đớn đau,
Khi thoái thác tình đầu,
Cho tròn một chữ hiếu.

Mười sáu năm, trong mộng,
Tâm tôi, vẫn tìm người,
Tìm lại một nụ cười,
Hiền hoà trong chân ái.

    Tĩnh Lặng
Đọc lại dòng thư cũ,
Tâm em thấy đau buồn,
Đôi dòng lệ thầm tuôn,
Khóc cho tình không trọn.

Xưa, tình em nồng cháy,
Dâng trọn cả tim thơ,
Cho mối tình bâng quơ,
Theo tháng năm đau khổ.

Bao đợi chờ, nhung nhớ,
Nghìn trùng, dẫu cách xa,
Người thương, ta với ta,
Hỏi sao tình ngang trái.

Tâm kết, tình chẳng kết,
Để lòng ai vấn vương,
Thương, hận, và hận thương,
Chữ duyên, ai bẻ gãy.

Một lời, nay viết gởi,
Mười sáu năm đã qua,
Tình ai, xin phôi pha,
Theo gió mây tình lãng

Tĩnh Lặng
Mùa ni, bên nớ, đã vào đông
Có phải mưa nhiều, gió lạnh không?
Cái lạnh trong mưa, nào ai hiểu
Khi người xa xứ, mãi nhớ mong.

Xứ người, hoa tuyết, cùng điểm rồi
Gió lạnh, sương nhiều, rét bờ môi.
Cái lạnh đơn côi, nào ai tỏ
Xa xứ, người thương, mỗi mình thôi?

Phương Nam, thương nhắn, viết đôi lời
Yêu để làm chi, khổ cả đời
Vương mãi trong tim, một hình bóng
Vọng tưởng trong mơ, mối duyên hời.

Kiếp ni, đơn lẻ, chẳng có duyên
Phận mình, như ván, chẳng nên thuyền
Lênh đênh, bể nước, đời trôi nổi
Ai giữ giùm ai, một nét duyên!

    Tĩnh Lặng
Một ấm, một chung, say với trà
Xứ người, Tết đến, chẳng màu hoa
Mai vàng, lan tím, nào cúc trắng
Phòng vắng, đơn côi, ta với ta.

Đất khách, trú thân, cũng đến trường
Thầy trò, nhạt nhẽo, tựa hơi sương
Bảng đen, phấn trắng, không đượm nét
Trọng đạo, tôn sư ở quê hương.

Đất Việt, trong tim, mười sáu năm
Mong mãi, một ngày, trở về thăm
Trường cũ, thầy xưa, thời hoa thiếu
Bạn hữu, ngây ngô, tuổi trăng rằm.

Lãng đãng hương xuân, say với trà
Nhớ thầy, nhớ bạn, ở phương xa
Đôi hàng, hạ bút, lời chúc Tết
Một năm Mậu Tý thật an hòa.

    Tĩnh Lặng
Trời trở gió báo mùa Xuân đang đến
Về chốn này thăm lại mái trường xưa
Tím bằng lăng và trắng nụ sen non
Ngôi trường cũ nhìn ta sao xa lạ

Tìm hồn ta xưa đậu trên mái ngói
Tiếng nói lao xao những buổi tan trường
Ai bước theo ai tình dài cuối phố
Áo lụa đôi tà quấn quít lòng thương

Thầy giáo ngày  xưa, giờ như sóng khơi
Trống Chinh Phụ ngâm, vang thuở giao thời
Cuối vần song thất nên trời lửa khói
Ôi áo khinh cừu khoác nỗi buồn tôi

Học trò ngày xưa đứa còn đứa mất
Đứa xa nhà muôn thuở hoài hương
Như cánh bèo trôi trên vùng ao cạn
Nẻo nào đi về mỗi sớm tinh sương?

Thôi nhé, trường xưa hàng cây đã già
Bảng phấn, tường vôi, bàn ghế thiết tha...
Bóng mát che ta muôn đời độ lượng
Nay đã ngàn trùng sông núi chia xa...

    BCD