Nàng Xuân khoác áo đẹp lượt là
Khuôn mặt yêu kiều tựa đoá hoa
Âu yếm nàng mang bao thương mến
Cùng niềm vui đến với muôn nhà.

Nắng ấm quyện theo bước chân nàng
Chim non hoà tiếng hót rộn vang
Hoa lá cùng nhau thi đua nở
Tưng bừng hớn hở đón Xuân sang.

Vạn vật dường như rạng rỡ thêm
Không gian ngập khúc hát êm đềm
Muôn loài trở nên đầy nhựa sống
Khi nàng Xuân bỗng ở cạnh bên.

           Nguyệt Minh
Nhớ làm sao thuở cắp sách đến trường
Nhớ bảng đen, phấn trắng ngập tình thương
Nhớ cô thầy, bạn hữu bao thân thiết
Nhớ tình đầu thơ dại thiệt dễ thương.

Ngày xưa ấy bé còn ngây thơ lắm
Tuổi học trò như áo trắng tinh nguyên
Tâm hồn còn như mặt nước lặng yên
Sống chuỗi ngày hồn nhiên và thánh thiện.

Rồi một hôm người bỗng dưng xuất hiện
Làm cuộc đời cô bé chợt đổi thay
Người cứ nhìn với ánh mắt đắm say
Khiến đôi má bé đỏ hây e thẹn.

Ôi đôi mắt như chứa đầy hò hẹn
Thật dịu dàng, đầm ấm, tựa bài thơ
Như rừng chiều sâu thẳm của mộng mơ
Cuốn hồn bé vào bến bờ trìu mến.

Rồi cô bé mỗi ngày chờ người đến
Để đắm chìm trong bể mắt dấu yêu
Để thấy mình hạnh phúc biết bao nhiêu
Dù ấp ủ một điều chưa dám nói.

Nhưng điều ấy chẳng bao giờ được nói
Vì tới ngày cô rời khỏi quê hương
Vâng lời cha dứt bỏ mọi vấn vương
Theo gia đình tới một phương trời mới.

Bao năm qua dù cách xa vời vợi
Cô vẫn hoài tưởng nhớ tới người xưa
Rất nồng nàn ánh mắt của tình thơ
Sao gần gũi như chưa từng ly biệt...

           Nguyệt Minh
Ngày xưa hai đứa học cùng ngành
Mỗi ngày đều thấy dáng hình anh
Dù trong thư viện hay phòng lab
Lúc nào anh cũng ở chung quanh.

Một hôm anh đến để làm quen
Ngồi xuống cạnh em dưới ánh đèn,
Anh bảo "em học chăm và giỏi"
Thẹn thùng em nói "anh đừng khen…"

Rồi mình trở thành đôi bạn thân
Anh đối với em rất ân cần
Giảng bài chu đáo và tường tận
Càng ngày hai đứa lại càng gần.

Thời gian thấm thoát thật là nhanh
Thoáng chốc thì anh đã hoàn thành
Chương trình thạc sĩ và tốt nghiệp
Tương lai rộng mở đón chào anh.

Theo nghề theo nghiệp anh rời xa
Để một mình em ở lại nhà
Đến khi phải nói câu từ giã
Cứ ngập ngừng hoài nói chẳng ra.

Đêm đó một đêm tuyết bão bùng
Anh bảo “lại đây, mình ngồi chung”
Rồi kéo em vào lòng ôm chặt
Ôi vòng tay anh ấm vô cùng!

Tình yêu phút ấy chợt nở hoa,
Hạnh phúc đến như một món quà!
Dưới trời bông tuyết rơi trắng xoá,
Hai trái tim hoà một lời ca.

           Nguyệt Minh
Em học chẳng vô cả buổi chiều
Nhớ anh em nhớ biết bao nhiêu
Cho dù anh đã từng căn dặn:
"Ráng học giỏi anh mới thương nhiều..."

Sáng tiễn anh đi thấy buồn ghê!
Anh biết vậy nên cứ vỗ về:
"Ngoan nhé, bé ơi đừng rơi lệ,
Ngày lễ đầu tiên anh sẽ về".

Anh hỡi, người yêu, anh biết không?
Em sẽ bắt đầu ngóng và trông,
Từng giây, từng phút cho tới lúc
Mình gặp lại nhau thoả chờ mong.

Anh hỡi, người yêu, anh biết không?
Em đã trao anh cả tấm lòng,
Dành hết cho anh từng hơi thở,
Gởi trọn về anh trái tim nồng.

           Nguyệt Minh